Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kinh Doanh Học Viện Ma Pháp Giữa Thời Tận Thế Chương 18: Mục Tiêu

Cài Đặt

Chương 18: Mục Tiêu

[Học Viện Ma Pháp Hy Vọng (Trạng thái sưởi ấm): Tiêu hao Ma Nguyên hàng ngày x1.5 lần]

Ninh Chiêu phát hiện trong cột mức tiêu hao hàng ngày của học viện xuất hiện một trạng thái buff sưởi ấm.

Điều này cũng chẳng có gì lạ, sau khi nhiệt độ bắt đầu hạ xuống, lò sưởi trong học viện đều tự động cháy lên, vì vậy mặc dù cây cối bên ngoài đóng băng rõ rệt, nhiệt độ trong học viện vẫn duy trì ở mức dễ chịu khoảng 26 độ.

Nhưng mà…

Chức năng này tốn tiền đấy! Nó khiến mức tiêu hao hàng ngày tăng gấp 1.5 lần, hiện tại phí bảo trì học viện là 225 điểm Ma Nguyên/ngày.

Chuyện này thì thôi đi, nhưng sau khi sáu người hoàn thành bốn tiếng của lớp thiền định, Ninh Chiêu kiểm tra chi tiết thu nhập, tại sao học viện mới thu về được 162 điểm Ma Nguyên?

"Chẳng phải tôi đã nói với cô là khi tinh thần lực của học viên giảm sút, hiệu quả thu được từ việc thiền định cũng sẽ giảm theo sao?" Ô Cát nhắc nhở cô: “Hơn nữa thiên phú mỗi người mỗi khác, lợi ích thiền định mà học viên mang lại cũng khác nhau, con số này là bình thường."

"Nhưng như vậy thì mỗi ngày chúng ta thu chẳng đủ bù chi rồi."

Ninh Chiêu than thở.

"Khụ, tôi có thể đóng góp một chút Ma Nguyên thiền định." Ô Cát nói: "Tuy nhiên mỗi ngày tôi chỉ có thể cung cấp tối đa 4 tiếng, tổng cộng 60 điểm."

Mặc dù thuộc về sinh vật ma pháp đồng hành của học viện, nhưng Ô Cát cũng có thể được xem như cá thể có năng lực ma pháp, vì vậy việc tham gia vào sự nghiệp "kiếm tiền" cũng được cho phép.

"Tương tự, cô cũng có thể thiền định." Ô Cát nhắc nhở Ninh Chiêu: "Là viện trưởng, chắc chắn cô có thiên phú cấp S."

Đây là phúc lợi học viện dành cho các viện trưởng tân thủ, đại lục Ma Pháp không an toàn như thế giới hiện đại của Ninh Chiêu, hễ bất đồng quan điểm là đánh nhau, chết vài người cũng chẳng phải chuyện to tát.

Chuyện viện trưởng Học Viện Ma Pháp chết vì ẩu đả ngoài trường đã từng xảy ra vài vụ trong ký ức của Ô Cát, điều này cũng nhắc nhở mỗi vị viện trưởng không thể chỉ biết thúc ép học viên, chính mình cũng phải nỗ lực.

Dù sao nói ra thì học viên của cô đều là Ma Đạo Sư truyền kỳ rồi mà cô đường đường là viện trưởng lại là tay mơ ma pháp, nghe cũng chẳng hay ho gì.

Nhưng công việc chủ yếu của viện trưởng Học Viện Ma Pháp chỉ là quản lý học viện, để giảm bớt gánh nặng phát triển cho các viện trưởng, thiên phú cấp S trở thành trang bị tiêu chuẩn, hơn nữa khi học viện thăng cấp, thậm chí có thể gia tăng số lượng độ tương thích thuộc tính cho viện trưởng.

Ví dụ như Ninh Chiêu, bởi vì rút được ma pháp thực vật nên cô chọn tương thích thực vật, đợi sau khi học viện thăng cấp, cô có thể tiêu hao Ma Nguyên để tăng thêm thuộc tính tương thích khác cho mình.

So với các học viên, đặc quyền của viện trưởng chẳng khác nào gian lận, nhưng cũng vì vậy mà thực lực viện trưởng không được tính vào thống kê thực lực học viện, thuần túy chỉ để bảo đảm an toàn cho các viện trưởng.

"Tôi đóng góp được bao nhiêu?"

"Quạ, để tôi nghĩ xem, nói chung cấp S thiền định 4 tiếng có thể cung cấp khoảng 80 điểm Ma Nguyên."

Ồ, tính ra như vậy mỗi ngày có thể thu về 302 điểm Ma Nguyên, có lãi rồi!

Chỉ là mỗi ngày phải tốn bốn tiếng thiền định, chẳng làm được việc gì khác… cũng không phải là không được.

Dù sao trên thực tế, đây chỉ là bắt buộc cô mỗi ngày chơi bốn tiếng xếp gạch Tetris không gian ba chiều.

… Cùng lắm thì sau khi chơi chán, cô cắn răng mua một phiên bản game xếp kẹo, game xếp kẹo chắc không dễ chán đâu.

Ninh Chiêu lại lạc quan hẳn lên: "Tính như vậy, mỗi ngày chúng ta có thể thu nhập ròng 77 điểm Ma Nguyên. Đúng rồi, phải tích đủ bao nhiêu mới có thể dịch chuyển?"

"… Một chút xíu điểm thôi." Ô Cát vừa nói vừa lùi về phía sau.

"Một chút xíu cụ thể là bao nhiêu?" Ninh Chiêu gọi Cẩm nang viện trưởng ra, chuẩn bị tìm xem có ghi chép cặn kẽ hay không… cuốn cẩm nang này quá dày, chữ lại nhiều, đến nay Ninh Chiêu vẫn chưa đọc hết.

"Khoảng 100 triệu điểm." Ô Cát nói nhỏ.

Ninh Chiêu: ?

"Bao nhiêu?"

"Số 1 theo sau là 8 số 0, 100 triệu điểm." Ô Cát bay lên nóc tủ phòng viện trưởng, ngồi ngoan ngoãn ở góc xa Ninh Chiêu nhất.

Ninh Chiêu không chút biểu cảm lấy máy tính điện thoại ra: 100 triệu chia cho 365 ngày, rất tốt, giả sử ở thế giới này một năm để tích lũy Ma Nguyên, mỗi ngày cần thu nhập ròng ước chừng 274 nghìn Ma Nguyên mới đủ.

Một con số khiến Ninh Chiêu hiện tại tuyệt vọng.

Cô ngửa mặt nằm trên ghế viện trưởng, không nhúc nhích, giả chết.

"Quạ?" Ô Cát thấy tình hình không ổn, lại cẩn thận đáp xuống bàn, rón rén đi vài bước thăm dò về phía Ninh Chiêu: “Cô không sao chứ? Không phải tôi muốn giấu cô, tôi làm vậy là để tránh đả kích cô."

Nếu chỉ là xuyên nhầm thế giới thì còn đỡ, nhưng khổ nỗi thế giới này không chỉ bản thân nó nguy hiểm rình rập, mà còn có một mối đe dọa tái khởi động chí mạng đối với học viện.

Nó và Ninh Chiêu đã từng dự đoán, thời gian an toàn của bọn họ đại khái cũng chỉ khoảng một năm, lúc ấy Ô Cát liền tính ra đây gần như là một nhiệm vụ bất khả thi.

Trong lịch sử Học Viện Ma Pháp Toàn Năng, trải qua mấy nghìn đời ký chủ, chưa từng có một người nào có thể tích lũy được 100 triệu điểm Ma Nguyên trong vòng một năm.

Ô Cát gần như muốn tuyệt vọng, nhưng nó không thể nói cho Ninh Chiêu như vậy.

Về lý thuyết, học viện bất tử bất diệt, nhưng tai nạn bọn họ gặp phải lần này thuộc về tình huống nằm ngoài lý thuyết.

Học viện sẽ cùng với Ninh Chiêu, cũng như bản thân Ô Cát, cùng nhau bị chấm dứt vĩnh viễn ở thế giới này.

Đây là ngày tận thế của học viện.

Thực ra ngày nào Ô Cát cũng rất lo âu, nhưng nó cố gắng không biểu hiện ra ngoài, nó là một sinh vật ma pháp mà còn tuyệt vọng như vậy thì ký chủ sẽ sợ hãi đến mức nào chứ?

Nó phải kiên cường, trở thành chỗ dựa của ký chủ, giúp cô nghĩ cách.

Một bàn tay sờ lên đầu Ô Cát.

Gỗ trơn nhẵn, cảm giác tay không sướng bằng lông vũ thật, nhưng cái đầu nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay vẫn khiến người ta cảm thấy đáng yêu.

"Ta biết, ngươi đừng vội."

Hoàn toàn khác với tưởng tượng của Ô Cát, vị ký chủ từ lúc bắt đầu đã không mấy tích cực với việc xây dựng học viện, chỉ một lòng nghĩ đến việc nhanh chóng tích đủ điểm để đi đại lục Ma Pháp làm kẻ lười biếng này, giọng nói không những không hoảng hốt mà còn mang theo ý trấn an.

"274 nghìn điểm Ma Nguyên mỗi ngày mà thôi, cũng không phải hoàn toàn không làm được." Ninh Chiêu vừa vuốt ve trấn an Ô Cát vừa suy tư: "Huống chi có biến số lớn như chúng ta ở đây, dựa theo tính cách nữ chính, chắc chắn cô ấy sẽ chủ động tiếp xúc với chúng ta."

"Đến lúc đó chúng ta sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn cho cô ấy, thế giới này chắc chắn không có bất kỳ thứ gì có thể giết chết cô ấy lần nữa."

"100 triệu điểm, cũng đâu khó lắm."

Không biết vì sao, nghe ký chủ nói như vậy, cảm giác lo âu những ngày qua của Ô Cát đều tan biến hết.

"Ninh Chiêu…" Ô Cát gọi tên cô: “Cô không lo lắng hay sợ hãi chút nào sao?"

Ninh Chiêu thở dài, xoay màn hình điện thoại lại, cho Ô Cát xem bi kịch nhân gian bên ngoài.

"So với bọn họ, tôi có cái gì phải sợ?"

Trước kia chỉ đọc qua trong tiểu thuyết, mà trí tưởng tượng do con chữ mang lại là có hạn, hiện nay tận mắt chứng kiến và ở trong thế giới này, nhìn thấy cảnh tượng thiên tai chân thực, ít nhiều Ninh Chiêu cũng bị lay động.

Trước ngày hôm nay, Ninh Chiêu cảm thấy thế giới này và mình không có bao nhiêu liên quan.

Nhưng sau ngày hôm nay…

Cô phải thiết lập mối liên kết với thế giới này rồi.

Muốn kiếm được 100 triệu điểm Ma Nguyên, học viện không chỉ không thể ở ẩn mà còn phải bành trướng.

So với mục tiêu nhìn qua có chút gian nan này, việc không thể tiếp tục sống an nhàn thực ra càng làm cho Ninh Chiêu đau đầu hơn.

Nhưng cô là người một khi đã xác định mục tiêu sẽ kiên quyết thực hiện. Giống như lúc đầu vì muốn trở thành giáo viên thể dục mơ ước, cô đã bắt đầu nỗ lực rèn luyện thân thể từ tiểu học, một ngày cũng không bỏ sót, đặt nền móng vững chắc cho chính mình.

"Đi thôi." Ninh Chiêu đứng dậy, vươn vai một cái: “Đi xem đám học viên hiện tại thế nào trước đã."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc