Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Mọi người nhìn xem, chúng tôi đã đến Đông Châu rồi!"
Ống kính di chuyển lên bầu trời theo giọng nói của streamer. Một vầng thái dương trông như bị gỉ sét treo lơ lửng trên đỉnh đầu, dù nhìn bao nhiêu lần vẫn mang lại cảm giác tận thế kỳ lạ.
“Ha ha ha, hỏi bọn tôi có sợ không à? Câu hỏi ngớ ngẩn thế này chắc chắn là của người xem mới rồi. Nào, các fan ruột giới thiệu cho người anh em này biết tôi là ai đi?”
Các dòng bình luận chạy qua dày đặc màn hình:
[Trời đất bao la, không ai gan dạ bằng Nhất Ca!]
[Trùm khu thử thách, ăn thịt người sống cũng chẳng sợ!]
[Nhất Ca, Nhất Ca, thánh rải tiền!]
"Mấy người đừng có tung tin đồn nhảm nha, tôi ăn thịt người sống bao giờ, tanh lắm đấy!" Nam streamer được gọi là Nhất Ca cố làm ra vẻ bất mãn, khiến bình luận lại chạy rào rào.
[Đúng đúng đúng, Nhất Ca Nam Châu của chúng ta xưa nay chỉ ăn chín, chín tái ba phần.]
Nhóm người này gồm ba nam hai nữ, là mấy cậu ấm cô chiêu đến từ Nam Châu, vì cảm thấy cuộc sống quá nhàm chán nên đi khắp nơi tìm cảm giác mạnh.
Ban đầu, tất nhiên là chơi đua xe, nhảy bungee các loại, nhưng khi cơn hưng phấn qua đi, họ lại nhanh chóng cảm thấy cuộc sống trống rỗng.
Nhất Ca, người cầm đầu, bèn bắt đầu livestream, làm video quay lại cuộc sống "tự tìm đường chết" đầy nhàm chán của đám con nhà giàu rồi phát lên mạng. Ai ngờ đâu, bọn họ lại nổi như cồn ở Nam Châu.
Thế là, tuy cuộc sống vẫn như cũ nhưng đã có thêm chút thú vị. Sự tung hô của người hâm mộ khiến mấy cậu ấm cô chiêu này cảm thấy họ đang "gây dựng sự nghiệp".
Chịu chi và dám chơi chính là thương hiệu của họ.
Nào là thử thách sống một tuần trên đảo rắn, nào là lênh đênh trên vùng biển quốc tế không có nhu yếu phẩm, nào là xông vào bộ lạc nguyên thủy… Tóm lại, cứ việc gì nghe có vẻ giật gân và hơi nguy hiểm là họ đều rất hứng thú.
Hơn nữa, không biết là do may mắn hay do có tiền bảo đảm tốt, mà đến nay bọn họ cùng lắm chỉ bị thương ngoài da, chưa từng xảy ra chuyện gì lớn.
Lần này vốn dĩ đám người này không định đến Đông Châu. Trong mắt người Nam Châu, nơi này chỉ là một khu danh lam thắng cảnh cỡ lớn, chẳng có gì thú vị.
Nhưng trớ trêu thay, trong nhóm của Nhất Ca có người nghe lỏm được tin đồn rằng Đông Châu có thể sắp xảy ra chuyện.
Đừng thấy các chuyên gia trên tivi nói chuyện đâu ra đấy, thực tế đều là giả cả. Các chuyên gia thực sự trong lĩnh vực này hiện vẫn đang họp ở Trung Châu để tìm hiểu xem Tú Nhật rốt cuộc là thứ gì.
Thậm chí có chuyên gia còn cho rằng biết đâu đây thực sự là điềm báo tận thế, kiến nghị nhà nước mau chóng áp dụng biện pháp khẩn cấp, di dời người dân Đông Châu.
Đề xuất này bị coi là trò cười, thậm chí còn lan truyền ra ngoài giới chuyên môn.
Nhưng nhóm Nhất Ca nghe xong lại nảy sinh ý định: Có tận thế thật sao? Nghe có vẻ kích thích!
Đúng vậy, họ không phải kiểu streamer đến "diễn" vì không tin, mà họ lặn lội đường xa đến Đông Châu chính là vì mong chờ tận thế ập đến.
Tuy cả năm người đều cảm thấy hy vọng mong manh, nhưng nhỡ đâu họ lại may mắn gặp được thật thì sao?
Đương nhiên họ cũng đã chuẩn bị phương án dự phòng. Dù sao thì nếu có tận thế thật, cũng chẳng ai biết khi nào nó giáng xuống, không thể cứ ngồi không mà chờ được.
Thế là phương án dự phòng được đưa ra: nhóm Nhất Ca đặt lịch tại một căn cứ nhảy dù, định mang theo thiết bị vừa chơi nhảy dù mạo hiểm, vừa quay cảnh đẹp Đông Châu.
Haizz, Đông Châu cũng chỉ có điểm này là đáng để khen ngợi.
Nhóm Nhất Ca đến nơi vào buổi sáng, lịch nhảy dù đặt vào buổi chiều. Lịch trình trông có vẻ gấp gáp, nhưng đối với mấy cậu ấm cô chiêu thích gì làm nấy này thì như vậy mới đỡ nhàm chán.
Nhất Ca bật livestream, lái xe đưa người hâm mộ đi đến căn cứ nhảy dù. Trên đường đi, vì có người đột nhiên đau bụng nên họ phải dừng xe bên lề đường.
Vừa khéo cách nhà vệ sinh công cộng không xa có một tiệm tạp hóa, Nhất Ca xuống xe định mua vài chai nước.
“Này này này, hình như là một con quạ giả! Được tạc bằng gỗ!”
Vừa bước vào tiệm, hắn ta đã nghe thấy tiếng thốt lên đầy kinh ngạc như vậy phát ra từ điện thoại của cô bé nhân viên.
Nhất Ca liếc nhìn, ồ, lại là cái video con quạ đó.
Vì hứng thú với chuyện tận thế ở Đông Châu, nhóm Nhất Ca tất nhiên cũng lên mạng tìm kiếm không ít tài liệu, và dĩ nhiên bọn họ cũng đã thấy vụ con quạ đen lên hot search.
Thậm chí nhờ đó mà hắn ta biết đến một người đồng nghiệp ở tận Đông Châu, tên là "Chim Gõ Kiến" gì đó, trước đây chủ yếu làm livestream ngoài trời.
Nhất Ca lướt xem qua thì thấy nội dung của người đồng nghiệp này quá nhạt nhẽo, thảo nào chẳng có tiếng tăm gì. Lần này đúng là chó ngáp phải ruồi mới ăn theo con quạ mà kiếm được chút nhiệt.
Hơn nữa, nội dung thám hiểm tâm linh mà gã định phát sóng cũng quá giả trân, nhìn là biết chẳng có năng lực gì, không tiếp xúc được với chuyện thật.
Nhất Ca tiện tay lấy vài chai nước, lúc định thanh toán thì thấy một người đàn ông trung niên từ nhà sau đi ra, định đi ra ngoài.
Cô bé ở quầy thu ngân bật dậy: “Cha, cha đi đâu đấy?"
Người đàn ông trung niên lắc lắc cái túi trong tay: "Đồ chú Lý cần, cha mang sang cho chú ấy."
"Kìa, bây giờ đã hơn hai giờ rồi, chiều nay bố không được ra ngoài. Con chẳng đã bảo với bố rồi sao, có thể sắp xảy ra chuyện đấy!" Cô bé cuống quýt giậm chân.
Người đàn ông trung niên cười qua loa: "Không sao đâu, cha đi một lát rồi về ngay."
Cô bé chạy ra khỏi quầy thu ngân, chặn người đàn ông lại: "Không được đi!"
Cô bé lấy điện thoại ra, đưa cho người đàn ông xem: "Cha nhìn xem, chiều nay có thể sẽ xảy ra thiên tai cực hàn, bây giờ cha ra ngoài nhỡ gặp phải thì làm thế nào?"
"Cái con bé này, sao hâm mộ streamer mà hỏng cả đầu óc thế hả?" Người đàn ông lầm bầm: "Mấy lời kiểu này mà cũng tin được à?"
“Con mặc kệ, con cứ tin đấy. Anh Điểu nhân phẩm rất tốt, sẽ không lấy chuyện lớn thế này ra đùa đâu." Cô bé bướng bỉnh giữ chặt lấy người đàn ông: “Hơn nữa cha đừng tưởng con không biết, đưa đồ cái gì chứ, cha muốn qua đó đánh bài thì có.”
Người đàn ông không lay chuyển được con gái, lại bị nói trúng tim đen nên đành giơ tay đầu hàng: "Được được được, hôm nay cha không đi đâu hết, được chưa nào."
Chứng kiến cảnh này, Nhất Ca không nhịn được hỏi: "Chiều nay sẽ có thiên tai cực hàn à?"
Thực ra bây giờ đã là buổi chiều rồi, nhưng bên ngoài trời vẫn nắng chang chang đấy thôi!
Cô bé liếc nhìn anh một cái, đáp qua loa: “Vâng, streamer em theo dõi bảo thế.”
Nhất Ca đương nhiên biết cô bé đang nói đến ai, cũng lấy điện thoại ra xem. Quả nhiên người đồng nghiệp kia đã đăng một dòng trạng thái vào tối qua, đưa ra dự báo về thiên tai.
"Tuyệt quá, hy vọng cậu ta nói thật!"
Nhất Ca hào hứng ra mặt.
Điều này khiến cô bé đang bỏ nước vào túi và quét mã thu tiền không khỏi ném cho anh một ánh nhìn đầy nghi hoặc.
"Anh đến đây để săn thiên tai đấy…" Nhất Ca vuốt tóc: "Đoàn thám hiểm con nhà giàu Nam Châu, nghe bao giờ chưa? Em có thể lên mạng tìm thử."
"Đi chứ! Woa, nếu lúc nhảy dù mà gặp đúng đợt cực hàn… rồi chúng ta diễn một màn sinh tồn trên không kịch tính, đỉnh cỡ nào! Độ hot chắc chắn sẽ bùng nổ!" Nhị Ca trong nhóm nói.
Thế là, Nhất Ca giục tài xế: “Đạp ga đi, chúng ta phải đến nơi trước khi cực hàn ập tới, nếu không sẽ lỡ mất cơ hội lần này đấy!”
Cả nhóm lại cười đùa hi hi ha ha, chẳng mấy chốc đã thuận lợi đến được căn cứ nhảy dù.
Mấy người thay xong trang bị, lúc chuẩn bị lên trực thăng thì không biết ai đột nhiên nói: “Khoan đã, chúng ta chụp một tấm ảnh đi?”
“Được thôi, nào, cười lên!”
Đây là một đề nghị rất bình thường, vì khi cùng tham gia các hoạt động thử thách, họ thường sẽ chụp vài tấm ảnh chung để làm kỷ niệm.
Sau khi tạo dáng thành thạo, nhân viên kiêm nhiếp ảnh gia liền bấm máy “tách” một cái.
Một bức ảnh năm người trẻ tuổi tạo đủ kiểu dáng tinh nghịch bên cạnh trực thăng dưới ánh Tú Nhật đã được lưu lại trong máy ảnh.
Lúc này không ai ngờ rằng, đây sẽ là bức ảnh chung cuối cùng của năm người bọn họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


