Ngay sau khi đăng bài Weibo mới, lập tức có hàng loạt lượt thích và bình luận đổ vào.
Kim ốc tàng oanh: [A a a a a a, chị đẹp em thích nhất!!! Đời này mãn nguyện rồi!!!]
Không muốn làm người giam giữ chim trong lồng : [Chúc mừng!!! Mình sẽ đi tải TikTok ngay và luôn!!!]
Ông chủ cho tôi một ly nước vong tình: [Video sau này còn đăng lên Weibo không ạ?]
...
Trong vô số bình luận, Tô Oanh nhìn thấy một câu hỏi thế này:
Chim oanh bay trở lại hồ : [Sẽ có livestream không?]
Tô Oanh trả lời: “Chủ yếu vẫn là đăng video vlog nhảy thôi, có thể thỉnh thoảng sẽ livestream. Tớ tuỳ hứng livestream, mọi người tuỳ duyên xem nhé~”
Rồi cô nhấn thích bình luận đó để các fan khác dễ thấy.
Sau khi đăng bài xong, cô chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng, đặt báo thức rồi nằm xuống giường, mệt mỏi nói với Mục Miên: “Miên Miên, tớ ngủ trưa một lát nhé. Tỉnh dậy chúng ta đi chụp ảnh quân sự.”
Mục Miên gật đầu đáp: “Được.”
Sau khi trở lại công ty, Đan Hi Diễn lập tức họp khẩn với các trưởng phòng ban. Khi anh vừa rời khỏi phòng họp và đang chuẩn bị đi lên văn phòng ở tầng cao nhất, thư ký đột nhiên đứng dậy gọi anh: “Đan tổng, đây là cơm trưa lễ tân mới mang đến, nói là cô Tô gửi đến.”
Anh hơi nhíu mày, nhất thời chưa hiểu ngay: “Cô Tô?”
Vừa hỏi xong, anh lập tức nhận ra “cô Tô” chính là Tô Oanh.
Anh nhận lấy hộp cơm rồi hỏi: “Cô ấy đâu?”
Thư ký lắc đầu, thành thật trả lời: “Lễ tân nói lúc đầu cô Tô định tự tay mang lên, nhưng sau đó lại bảo có việc gấp nên quay xuống, nhờ lễ tân chuyển giúp.”
Đan Hi Diễn khẽ nhíu mày: “Cô ấy đến lúc nào?”
Thư ký nhớ lại rồi đáp: “Khoảng một tiếng rưỡi trước.”
Anh xách hộp cơm về văn phòng, đặt nó lên bàn trà, ngồi xuống ghế sofa và suy nghĩ vài giây rồi mới lấy điện thoại ra xem lại tin nhắn Tô Oanh gửi lúc nãy – đúng vào khoảng thời gian một tiếng rưỡi trước.
Cô ấy đã đến tận nơi để đưa cơm, vậy mà cuối cùng lại không lên gặp. Còn gửi một tin nhắn khiến anh chẳng hiểu gì.
Lông mày Đan Hi Diễn chau lại.
Mật mã thang máy?
920413 – là ngày sinh của Túc Anh.
Anh đã đổi lại mật khẩu thang máy cũ – mà Tô Oanh không biết, nên cô không thể lên được.
Đan Hi Diễn cầm điện thoại, sửa lại mật mã một lần nữa, rồi nhắn tin cho Tô Oanh trên WeChat.
Chờ mãi, vẫn không thấy cô trả lời.
Anh cúi nhìn hai phần cơm trước mặt, ngay cả bộ đồ ăn cũng chuẩn bị cho hai người – xem ra cô định ăn trưa cùng anh.
Anh cố nén lại sự mất kiên nhẫn, lại gửi thêm một tin nữa.
Lâu sau vẫn không thấy động tĩnh.
Kiên nhẫn của anh cạn sạch. Hàm dưới siết chặt, sắc mặt tối sầm lại, anh gọi thẳng cho cô.
Lời trách mắng đến miệng, nhưng rồi bên kia lại không nhấc máy, cuộc gọi bị ngắt sau vài hồi chuông.
Không nghe máy.
Tốt lắm.
Anh nghiến răng, bật cười lạnh vì giận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


