[2018.09.05
Khi anh cúi xuống thổi bụi trong mắt em, người mà anh nghĩ tới chắc chắn là cô ấy đúng không?
Cho nên khi nhận ra người trước mặt không phải cô ấy, anh lập tức đẩy em ra.
Nghĩ lại thật nực cười – một người chỉ mới gặp em vài lần đã nhận ra em chính là cô gái khiêu vũ hôm đó.
Còn anh – người từng nằm cạnh em suốt bốn năm trời – lại không hề nhận ra.
Đan Hi Diễn, là do em ngụy trang quá khéo, hay là do trong mắt anh, em chưa từng tồn tại?
Dù sao đi nữa, cảm ơn anh… vì đã đưa Cửu Ngũ đến bên em. Nhờ vậy, ít nhất em không còn thấy cô đơn nữa.
Nếu một người thực sự để tâm, thì dù người kia có ngụy trang khéo đến đâu, họ vẫn sẽ nhận ra.
Anh thì không. Vì đơn giản, anh không hề để tâm.]
Tô Oanh và Đan Hi Diễn đều cảm thấy chột dạ kể từ khi nghe câu "Đã quên" từ miệng Đan Hi Diễn. Sau đó, suốt mấy ngày liền, hai người không ai chủ động liên lạc với người kia.
Tô Oanh vốn nghĩ rằng, nhân lúc anh đi công tác một tuần, cô sẽ quay lại ký túc xá trong trường ở tạm, những lúc cần livestream hay học nhảy thì lại quay về.
Nhưng giờ trong nhà đã có thêm một "bé con" rồi. Trước đây cô chưa từng nuôi thú cưng, nên sau khi Cửu Ngũ được đưa về, cô đã tìm đọc rất nhiều thông tin. Trên mạng nói rằng giai đoạn này cún con rất hiếu động, cần chủ ở bên nhiều hơn.
Thật ra trong lòng Tô Oanh cũng đã lỡ yêu thích chú cún lông vàng nhỏ nhắn này rồi — ngày nào nó cũng chạy theo cô, vẫy đuôi, rồi dụi đầu vào người cô — đáng yêu vô cùng. Vậy nên cô không quay lại ký túc xá nữa. Những hôm có tiết học, học xong là cô lập tức về nhà bầu bạn với Cửu Ngũ.
Ngày Cửu Ngũ về nhà, cô đã kiểm tra sổ tiêm vắc-xin của nó. Trên đó ghi chú rằng ngày 18 tháng 8 Cửu Ngũ đã được tiêm mũi đầu tiên, loại vắc-xin này cách ba tuần sẽ phải tiêm nhắc lại. Như vậy mũi kế tiếp là vào ngày 8 tháng 9 — chính là thứ Bảy tuần này.
Tối thứ Sáu, Mục Miên nhắn WeChat hỏi Tô Oanh:
“Ngày mai đi trung tâm thành phố chơi không? Dạo phố, xem phim, tối làm một vở kịch nhập vai kiểu mới cho nhẹ nhàng mà vui.”
Tô Oanh liền gọi video cho cô ấy.
Mục Miên vừa nhận đã hét toáng lên:
“Aaaa Oanh Oanh, mày kiếm đâu ra cục cưng đáng yêu vậy!!! Trời ơi dễ thương quá trời!”
Tô Oanh ôm Cửu Ngũ trong lòng, mỉm cười nói với Mục Miên:
“Đan Hi Diễn mua cho đó. Chắc sợ tao ở nhà một mình buồn nên đưa bé này tới bầu bạn với tao.”
“Ủa? Ủa chớ… Đan tổng đâu rồi?” – Mục Miên ngạc nhiên hỏi.
“Đi công tác rồi,” – Tô Oanh vừa vuốt đầu Cửu Ngũ vừa nói đều đều, không biểu hiện cảm xúc gì, “Sáng mai tao đưa Cửu Ngũ đi tiêm nhắc vắc-xin, xong rồi hai đứa mình đi chơi nhé.”
“Ok luôn!” – Mục Miên cười toe, “Tao sẽ đi cùng mày dẫn bé cưng đi tiêm. Cho tao ôm một cái. Tao yêu cún nhất trên đời!”
Hai người vừa nói chuyện vừa tán dóc thêm hơn một tiếng nữa. Lúc đang liến thoắng thì điện thoại của Tô Oanh rung lên một nhịp. Cô tưởng chỉ là thông báo linh tinh nên không để ý mở ra xem.
“Mà này,” – Mục Miên cười cười, “Tao lướt Weibo thấy nguyên một đám bình luận đang nhắc đến chuyện mày có ‘anh trai’? Chuyện gì thế? Đan tổng mà biết mình bị phong thành ‘anh trai’ thì chắc tức xỉu luôn quá!”
Tô Oanh nghĩ thầm: Anh ấy biết rồi.
Cô thấy chuyện lần trước ở nhà hàng với Trì Lạc cũng không cần giấu giếm, nên kể lại đầu đuôi cho Mục Miên.
Nghe xong, Mục Miên mở to mắt kinh ngạc:
“Ý mày là… cái người đàn em kia không những là fan mày, mà còn nhận ra mày chính là cô gái trong video nhảy??”
Tô Oanh cười khổ:
“Ừa.”
“Mà mày bảo hai người chỉ mới gặp nhau hai, ba lần chớ mấy, vậy mà nó nhận ra mày luôn á? Trời ơi nó đổ mày rồi đúng không?!”
Tô Oanh thoáng sững người, rồi bật cười:
...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


