Đan Hi Diễn khẽ siết chặt hàm dưới, ánh mắt cũng dần trở nên trầm lắng.
Anh giơ tay, gỡ tay cô đang vòng qua eo mình xuống, đẩy cô ra – không hề đáp lại lời năn nỉ vừa rồi.
Thậm chí, sau khi từ chối, anh lạnh mặt xoay người bước đi, không nói thêm một câu nào.
Tô Oanh bị anh từ chối thẳng thừng đến cứng đờ cả người, đứng im tại chỗ, hoàn toàn không hiểu mình đã làm sai điều gì.
Đôi lúc, cô thật sự cảm thấy Đan Hi Diễn vô lý đến mức không thể lý giải nổi.
Rõ ràng là anh đã từng nói với cô rằng, con gái nên dịu dàng một chút, ngoan ngoãn một chút.
Thế mà không ít lần, cô đã cố gắng làm đúng như vậy. Cô dịu dàng đến mức ngay cả chính mình khi nhìn vào gương cũng thấy lạ lẫm, nghi ngờ liệu người trong gương đó còn là Tô Oanh hay không.
Vậy mà anh vẫn không hài lòng.
Như bây giờ đây.
Chỉ vì muốn anh dịu dàng với mình thêm một chút, cô đã quên mất lời hứa với bản thân: không bao giờ sống như cái bóng của người khác. Cô nghe theo lời anh, cố gắng trở thành phiên bản ngoan ngoãn mà anh mong muốn – nhưng đổi lại, anh lại càng đẩy cô ra xa.
Hốc mắt Tô Oanh đỏ hoe. Cô chớp mắt mấy lần, nuốt ngược nước mắt vào trong.
Rồi cô hít mũi, chậm rãi bước ra khỏi nhà vệ sinh, ngồi xuống chiếc ghế ở cuối giường.
Cứ là chính mình là đủ rồi.
Cô thầm cảnh tỉnh và tự an ủi chính mình trong lòng, mất một lúc để điều chỉnh lại cảm xúc rồi mới đứng dậy rời khỏi phòng ngủ.
Khi Tô Oanh xuống lầu, Đan Hi Diễn vừa nghe điện thoại xong, đang chuẩn bị ra ngoài.
Cô đứng giữa cầu thang xoắn ốc, tận mắt nhìn thấy anh cúp máy, bước thẳng ra cửa, không hề quay đầu nhìn lại. Cô cố gắng kiềm chế cảm xúc, không chạy theo, nhưng tay nắm lan can cũng siết chặt đến mức trắng bệch.
Đan Hi Diễn ánh mắt thản nhiên, không nhanh không chậm bước qua bậc thang phía trước. Anh đến khu vực huyền quan thay giày, rồi từ tốn mở cửa, nhưng vẫn không thấy Tô Oanh bước tới.
Vốn dĩ lúc trước, anh đã cảm thấy bực bội vì phản ứng không đúng như mong đợi từ cô. Mà giờ đây, sự phiền muộn ấy như bị nhấn chìm thêm trong im lặng, tích tụ nặng nề trong lồng ngực.
Tô Oanh im lặng rất lâu vẫn không nghe tiếng cửa đóng, cuối cùng mới bước từng bước chậm rãi xuống lầu. Khi đến nơi, vừa đúng lúc thấy anh đang mở cửa.
Cô đứng yên tại chỗ, không tiến lại gần, chỉ dùng giọng bình thường gọi tên anh:
“Đan Hi Diễn.”
Anh dừng chân, nhưng không quay đầu lại.
Giây tiếp theo, anh nghe thấy giọng cô nhẹ nhàng vang lên, tựa như một câu dặn dò: “Xuống máy bay thì báo với em một tiếng, được không?”
Nhưng khi lời nói đó vang lên trong tai anh, nó lại giống hệt như vô số lần trước – cái cách mà cô thường dùng để cầu anh ở lại ngủ cùng.
Cách cô nói – nhẹ giọng, điềm đạm – với anh, đó không phải sự bình thản, mà là cách cô phát tiết cảm xúc.
Chắc chắn cô đang giận dỗi vì anh không chịu giúp cô “thổi mắt” lúc nãy. Vì thế mới cố tình tỏ ra lạnh nhạt, không lại gần anh. Nhưng cô đâu biết, chính cái kiểu dịu dàng hèn mọn ấy lại vô tình tố cáo rằng… cô quan tâm anh đến nhường nào.
Chắc chắn là như vậy.
Cô tưởng như vậy thì anh sẽ quay lại dỗ dành cô sao?
Người đàn ông nén cười, giận đến bật cười lạnh, hoàn toàn phớt lờ cô, dứt khoát đóng sầm cửa mà đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


