Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kim Ốc Tàng Oanh Chương 17: Vẫn Yêu Như Cũ(17)

Cài Đặt

Chương 17: Vẫn Yêu Như Cũ(17)

Cô giật mình tỉnh dậy, hoảng hốt trong giây lát, nhưng khi nhận ra là anh, liền yên tâm dụi đầu vào ngực anh, để mặc anh đặt mình lên giường.

Sau đó còn giữ tay anh lại, không chịu buông.

“Đan Hi Diễn…” – giọng cô mềm lịm, lười nhác vì vừa tỉnh ngủ, còn vương chút ngái ngủ đáng yêu – “Ngủ với em đi.”

Anh vốn định nhặt giấy bút dưới sàn, nhưng bị cô giữ lại. Anh chưa kịp phản ứng, cô đã rúc vào lòng anh, vòng tay ôm lấy eo anh.

Cô khẽ nâng người, ngẩng đầu tìm môi anh và hôn lên đó.

Cô áp mặt vào anh, nhẹ nhàng hôn lên trán, sống mũi, rồi môi anh.

Anh vòng tay ôm chặt lấy cô.

Cô vẫn chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi trắng, tà áo rũ xuống như một chiếc váy ngắn. Mấy chiếc cúc trên cùng bung ra, cổ áo trễ xuống, để lộ bờ vai trắng ngần.

Chiếc cúc cuối cùng bị anh tháo ra, rơi xuống đất, phát ra âm thanh khe khẽ vang trong không gian tĩnh lặng.

“Khi nào anh về, nhớ báo em biết nhé,” Tô Oanh siết chặt môi, cố nén tiếng rên, giọng khẽ run: “Em sẽ đợi anh ở nhà.”

“Không có anh, em sẽ không ở lại à?” Đan Hi Diễn nhắm mắt hỏi.

Tô Oanh cong môi, ôm cổ anh, thì thầm: “Em không thích ở một mình.”

Không thích ở một mình.

Nhưng suốt bao năm qua vì đợi anh, em đã quen sống một mình trong biết bao đêm dài không ngủ.

Anh không đáp, chỉ siết chặt cô hơn, khiến cô gần như mất kiểm soát mà suýt ngất đi.

Đến khi tất cả kết , họ đi tắm và chuẩn bị ngủ thì trời đã rất khuya.

Tô Oanh nằm nghiêng, khóe mắt còn hồng, nốt lệ chí dưới mắt phải càng nổi bật.

Đan Hi Diễn nhìn cô một lát, rồi mới tắt đèn, nằm xuống cạnh.

Như có cảm ứng, vừa thấy anh nằm cạnh, cô lập tức rúc vào người anh, cuộn tròn lại.

Dù ngủ say, cô vẫn luôn tìm về nơi có anh.

Rồi cô lại mơ thấy buổi tiệc sinh nhật anh tổ chức cho cô năm ngoái vào tháng 9.

Lần đầu tiên anh đeo dây chuyền cho cô, chọn váy, phối túi.

Lần đầu tiên dẫn cô đi ăn tối dưới ánh nến, bao trọn một nhà hàng vì cô.

Lần đầu tiên đi xem phim cùng cô.

Lần đầu tiên, anh đối với cô dịu dàng đến thế.

Trong bữa tối lãng mạn hôm đó, cô hạnh phúc mỉm cười với anh: “Đan Hi Diễn, khung cảnh này em sẽ nhớ suốt đời.”

Hôm đó cô thật sự rất vui.

Nhưng trong mơ, cô lại bật khóc.

Bởi vì ngay cả trong mơ, cô cũng không thể quên một sự thật đau lòng.

Sự thật là, ngay ngày hôm sau sinh nhật, cô vô tình phát hiện trong ngăn kéo thư phòng một tấm ảnh cũ của Đan Hi Diễn chụp cùng bạn gái đã mất.

Trong ảnh, cô gái kia mặc đúng kiểu váy trắng như cô, có mái tóc đen dài thẳng, cầm chiếc túi đen giống hệt.

Gương mặt hai người... quá giống nhau.

Giống đến mức khiến người ta lẫn lộn dù chỉ qua tấm ảnh.

“Ước gì… ngày nào cũng là sinh nhật,” Tô Oanh thì thầm trong mơ.

Bởi vì chỉ có vào ngày sinh nhật, anh mới đối xử với cô dịu dàng như vậy.

Dù trong lòng Tô Oanh biết rõ, sự dịu dàng của Đan Hi Diễn thực ra không dành cho cô, nhưng cô vẫn không thể ngừng mong chờ, hy vọng và khao khát được anh cho nhiều hơn một chút.

Chỉ tiếc rằng, sự dịu dàng và cưng chiều ấy… đều có giới hạn.

Giới hạn đó là vào đúng ngày sinh nhật của cô.

Như thể tất cả những gì anh cho đi, chỉ là một phần “phúc lợi” bố thí nhân dịp sinh nhật.

Đan Hi Diễn đang sắp chìm vào giấc ngủ lần nữa, thì bất ngờ nghe thấy cô nói mơ. Trong lòng anh bỗng dâng lên một cảm xúc khó gọi tên.

Anh mở mắt ra, trong đầu chợt hiện lên một khung cảnh từ năm ngoái, chỉ cách sinh nhật cô vài hôm.

Đêm ấy cô say mèm, ôm anh khóc như một đứa trẻ không được chiều theo ý, cứ nằng nặc đòi mỗi ngày đều là sinh nhật.

Khi đó anh vừa bất lực vừa buồn cười, thậm chí cảm thấy Tô Oanh khi ấy thật chân thật và đáng yêu.

Anh tò mò hỏi vì sao cô lại muốn ngày nào cũng là sinh nhật.

Cô trong cơn say mơ hồ, vừa khóc vừa chẳng hề giấu giếm nói hết những ấm ức và chân tình:

“Vì vào ngày sinh nhật em, anh rất tốt với em. Vậy nếu mỗi ngày đều là sinh nhật, chẳng phải anh sẽ luôn luôn tốt với em sao?”

Hóa ra trong lòng cô, vẫn luôn cảm thấy anh chưa đủ tốt?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc