Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kim Ốc Tàng Oanh Chương 12: Vẫn Yêu Như Cũ(12)

Cài Đặt

Chương 12: Vẫn Yêu Như Cũ(12)

Mục Miên định hỏi thêm chuyện giữa cô và Trì Lạc, nhưng thấy sắc mặt bạn nhợt nhạt, vẻ mặt mệt mỏi nên cũng không gặng nữa.

Vệ Thường – người im lặng từ đầu – lặng lẽ đi sau hai người, cẩn thận giữ máy ảnh cho Tô Oanh.

Về đến lều, cậu đặt máy ảnh lên bàn, mở nắp chai nước khoáng đưa cô uống, rồi lấy thêm một chiếc quạt nhỏ cho cô mát. Cuối cùng, không biết từ đâu, cậu còn lấy ra một thanh socola đưa cho cô.

Tô Oanh thoáng ngạc nhiên, nhớ ra mình vừa nói là bị tụt huyết áp, liền nhẹ nhàng nở nụ cười cảm ơn: – Cảm ơn cậu, Vệ Thường.

Vệ Thường chỉ ngồi xuống bên cạnh, vẻ mặt như cũ – bình tĩnh, lạnh lùng, trả lời cụt lủn: – Không có gì.

Đó là lần thứ hai trong ngày hôm nay cậu ấy mở miệng.

Câu đầu tiên là “Ừ” khi Tô Oanh và Mục Miên hỏi có thể nghỉ nhờ trong lều.

Hai cô gái ngồi nghỉ thêm một lát. Khi sức khỏe Tô Oanh ổn định hơn, cả hai cùng cảm ơn Vệ Thường rồi rời khỏi sân huấn luyện.

Về đến ký túc xá, Tô Oanh nằm vật ra giường. Dù đã qua khỏi cơn mệt đột ngột, cơ thể vẫn còn chút uể oải.

Cô biết rõ lý do ngất xỉu là do cả ngày không ăn uống gì – cơ thể chịu không nổi.

Tô Oanh nhắm mắt lại, thả lỏng đầu óc, bắt đầu suy nghĩ lại về bản thân.

Cuối cùng, cô tự cảnh cáo chính mình: dù Đan Hi Diễn có khiến cô đau lòng đến đâu, cũng không được bỏ bữa. Dù thế nào cũng phải ăn uống đầy đủ.

Nếu không, người gục ngã đầu tiên sẽ là chính mình.

Cô không thể sụp đổ.

Cô còn phải kiếm tiền.

Kiếm tiền để trả lại cho anh – từng đồng một.

Sau khi nghĩ thông suốt, Tô Oanh nhắm mắt gọi to: – Miên Miên!

Từ trong nhà tắm, Mục Miên đáp vọng ra: – Gì đó?

– Lát nữa tụi mình đi ăn tối nhé, tớ đói quá rồi! Ăn lẩu hay cá nướng hay cua rang me nha!

– Gọi thêm chân gà, thêm đồ ăn kèm nữa…

Còn chưa nói xong, từ phòng tắm vang lên tiếng Mục Miên bực bội: – Mấy chuyện tốt đẹp như vậy để lúc tớ ra khỏi nhà vệ sinh hẵng bàn được không hả?!

Tô Oanh bật cười, mở mắt ra, lẩm bẩm: – Hứ.

...

Chạng vạng.

Hoàng hôn vàng óng, ánh sáng rực rỡ chiếu lan khắp đất trời.

Tô Oanh và Mục Miên sau khi tắm rửa, thay đồ sạch sẽ, thoải mái và tươi mới.

Cả hai cô gái ra khỏi cửa, còn hơi trang điểm nhẹ, không quá đậm, chỉ là một lớp trang điểm mỏng, rất tự nhiên.

Tô Oanh vốn có làn da hơi tái, nhưng sau khi trang điểm nhẹ trông cô tươi tắn và khỏe khoắn hơn.

Trang điểm nhẹ giúp cải thiện sắc mặt của cô rõ rệt.

Cả hai quyết định đi ăn cua rang muối, Tô Oanh và Mục Miên đi thẳng đến cửa tiệm bán cua gần đó.

Nhưng vừa đến cửa, Mục Miên nhận được điện thoại.

Mục Miên nói với Tô Oanh: "Oanh Oanh, cậu vào trước đi, tớ nhận điện thoại rồi sẽ vào sau."

Tô Oanh mỉm cười gật đầu: "Được rồi."

Mục Miên nói xong liền đi sang một bên, tìm một nơi ít người để tiếp điện thoại.

Tô Oanh bước chân vào tiệm, nhưng chưa kịp đi xa thì một người đột ngột gọi từ phía sau: "Hi, chào chị!"

Trì Lạc mặc bộ quân phục đứng trước mặt Tô Oanh, tay cầm mũ, mồ hôi ướt đẫm trên trán, làm tóc rối bù. Khuôn mặt cậu vì nóng mà đỏ bừng, bộ quân phục tuy chỉnh tề nhưng phần ống quần có vẻ hơi xắn lên, trông thoải mái hơn, bớt nghiêm túc một chút, có vẻ tùy ý.

Lần đầu gặp anh, tóc anh màu xám xanh, đeo khuyên tai đen, phong cách rất nam tính, nhìn như một chàng trai nhảy đường phố.

Bây giờ anh cắt tóc ngắn, không còn đeo khuyên tai, trông trầm hơn, ngoan hơn.

"Chị sao rồi? Khỏe hơn chút nào chưa?" Trì Lạc hỏi, vừa nói anh vừa mỉm cười, để lộ hai chiếc răng nanh, trông có vẻ rất dễ thương.

Tô Oanh định bước vào tiệm, lễ phép cười trả lời: "Ừ, không sao đâu."

"Cảm ơn em hôm nay nhé."

Trì Lạc mỉm cười tươi hơn, ánh mắt như ánh mặt trời, rất rạng rỡ: "Chúng ta thật có duyên, chị lại là đàn chị của tôi."

"Sáng nay anh của chị cũng có mặt trong lễ khai giảng, anh ấy rất giỏi, tự mở công ty và rất thành công!"

Tô Oanh hơi ngạc nhiên và nhíu mày.

Anh của cô? Lễ khai giảng?

Cậu đang nói về Đan Hi Diễn sao?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc