Chẳng qua hiện giờ Miên Đường không có thời gian làm con dâu hiền dịu giải thích. Bây giờ bọn họ đang chạy trốn.
Điều này càng chứng minh cho suy đoán của Miên Đường, những người giả mạo nông dân khởi nghĩa kia quả thật là nhắm vào mẹ ruột và hôn thê của Hoài Dương vương.
Lúc trước nàng nói với Phạm Hổ hộ tống những người còn lại không cần nóng lòng xông vào quan mà tìm một nơi ở lại. Cho nên nàng cũng sẽ không đưa thái phi mạo hiểm theo.
Bởi vì nàng từng hỏi thăm tìm kiếm thợ thủ công và xưởng đồ sứ ở tám thôn quanh đây nên Miên Đường rất quen thuộc với các thôn các huyện xung quanh. Theo trí nhớ của mình, nàng tìm đến một tiểu điếm lợp bằng cỏ tranh để nghỉ chân.
Nơi này lưng dựa vào một triền núi, cách quan đạo không xa, lại không dễ bị phát hiện. Nhưng nếu có binh mã đến, chắc chắn có thể nghe thấy tiếng vó ngựa đầu tiên, đến lúc đó bọn họ cũng có thời gian để chạy trốn dọc theo triền núi vào sâu trong núi tị nạn.
Bởi vì sợ quá nhiều người khiến cho mục tiêu quá lớn, lúc này ngoại trừ hai nha hoàn bà tử tùy thân, Miên Đường chỉ dẫn theo bốn thị vệ.
Sau khi nàng để bốn thị vệ này thay phiên gác đêm, Miên Đường lập tức đón thái phi vào căn nhà hoang xiêu đổ mọc đầy cỏ dại sưởi ấm, thuận tiện nấu chút cháo loãng uống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)