Miên Đường sửng sốt: “Hả? Hắn cũng khá tốt mà…”
Hạ Trân nhướng mày: “Khá tốt? Nếu tốt, nuôi ngươi ở bên ngoài tại sao không cho ngươi chi phí trong nhà?”
Hạ Trân nhớ rõ khi đó tuy Miên Đường kiếm được lời nhưng luôn tính toán cẩn thận, lời nói cũng biểu lộ phu quân dựa vào đánh cờ mà thỉnh thoảng mang về chút tiền, bình thường nếu sử dụng tiết kiệm thì dùng được lâu, cần phải tính toán chi tiêu… Mặc dù Miên Đường tự hào về việc phu quân có thể kiếm tiền, lời nói rất tự hào, nhưng bây giờ nghĩ lại, số tiền đó đối với một vương gia mà nói thì cũng quá bủn xỉn rồi!
- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Miên Đường bị giận đến không nói được gì, chỉ có thể cứng đầu nói: “Khi đó… Không phải hắn đang giấu giếm thân phận à, thế nên không tiện mang nhiều tiền…”
“Nhưng đàn ông ở thương hội uống hoa tửu*, cho tiền kỹ nữ còn nhiều hơn hắn kìa…” Hạ Trân nói thầm câu này, ánh mắt nhìn Miên Đường mang theo sự thương hại.
*Uống rượu có kỹ nữ hầu.
Nếu Hạ tam cô nương sẵn lòng thì độ chanh chua cả trấn Linh Tuyền không có đối thủ.
Miên Đường không giải thích, thành thật nói: “Đi bước nào tính bước đó, trước khi ký giấy hôn thú, hắn nói lúc nào cũng có thể giải trừ hôn ước…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



