Lại nói khi Thôi Hành Chu đại náo phủ Khánh quốc công, Miên Đường đang đích thân hầm canh bồi bổ cho cô tỷ.
Sinh non ảnh hưởng sức khỏe hơn sinh đủ tháng, cái gì cũng phải cẩn thận, lỡ như không trị khỏi hoàn toàn là để lại mầm tai họa cả đời. Lý ma ma phe phẩy cây quạt thở dài nói: “Không biết Vương gia đi chuyến này gỡ gạc được không.”
Ngược lại Miên Đường không lo lắng: “Vương gia ra tay không có chuyện gì không thành công. Với lại Khánh quốc công phu nhân bọn họ không gọi cứu viện được. Dù có báo quan nha cũng thua lý chúng ta… Đúng rồi, giờ tỷ tỷ không thể hao tâm tổn trí được, ma ma quay lại gọi đại nha hoàn bên cạnh tỷ ấy đi lấy của hồi môn của tỷ ấy, bảo Vương gia phái người mang về cũng được, phủ Khánh quốc công đừng mơ được hời một xu!”
- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Lý ma ma cảm thấy dù trời có sập xuống, đất sụp lở thì trong mắt phu thê Vương gia vẫn không phải chuyện gì ghê gớm lắm, không khỏi cảm thán mình già rồi không theo kịp.
Miên Đường nhìn nồi canh hầm gần được, dặn Lý ma ma trông chừng nồi, nàng cởi tạp dề, dẫn theo mấy nha hoàn Bích Thảo rời khỏi phòng bếp nhỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)