Giọng nói hết sức quen thuộc, Miên Đường không cần ngẩng đầu cũng biết là vị nương nương nào xuất cung.
Từ lâu cô tỷ Thôi Phù đã nghe nói Quan Âm này cực kỳ linh, trước đây nàng ta sinh nở không thuận lợi nên trong lòng hơi sợ, thế là muốn đến đây quỳ lạy, nhờ thần minh phù hộ. Nghĩ lại thì vị Vân phi này nhập cung đã lâu mà vẫn chưa có con, có lẽ là tới cầu con.
Từ khi Vân phi vào cung tới nay, đã lâu rồi không gặp Liễu Miên Đường.
Không ngờ trận nổ Tuy Vương đã cẩn thận an bài vẫn không nổ chết được Hoài Dương vương và nàng, đôi phu thê này đúng là mạng lớn.
Trước kia Tôn Vân Nương cảm thấy Miên Đường thật đáng thương, bởi vì nàng bị phế tay chân, còn bị kẻ lừa đảo lừa mất hết danh tiết, tuy Vân Nương vẫn muốn nhổ cỏ tận gốc thế nhưng ngày trước ở trấn Linh Tuyền, mỗi khi nhìn thấy Liễu Miên Đường, trong lòng luôn có cảm giác ưu việt khó hiểu.
Bây giờ nhìn lại mình, gần như gian khổ mới giật lấy được Tử Du từ tay Liễu Miên Đường, vậy nhưng nàng ta thắng mà không hề có cảm giác vui mừng.
Tử Du vẫn nhớ thương Liễu Miên Đường mãi, thậm chí lúc trước còn muốn cản trở hôn sự của Hoài Dương vương. Không biết có phải vì Liễu Miên Đường đã khôi phục trí nhớ hay không mà vứt bỏ Tử Du như giày rách, ném cho Vân Nương nàng ta nhai lại!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

