Cái thị không ngờ nữ tử thoạt nhìn yểu điệu, mặt luôn tươi cười này khi nói chuyện lại chặn họng người ta như vậy! Thoáng chốc giận dữ nói: “Quả thật vương phủ các ngươi không có tới gây rối! Nếu không có khác gì gia đình tiêu cục tồi tàn? Nhi tử ta được bổ nhiệm vào chỗ trống ở Hộ bộ, tại sao bị người Hoài Dương vương tiến cử giành mất? Nàng ta đố kỵ phá hỏng tiền đồ của phu quân, có phủ nào dám chứa nàng ta?”
Liễu Miên Đường vờ như không nghe hiểu bà ta châm chọc xuất thân của mình, thế nhưng chẳng hề che giấu ánh mắt sáng ngời, nhìn thẳng vào lão tú bà: “Khánh quốc công phu nhân còn dám mở miệng nói vậy sao! Phủ các ngươi nhiều chuyện phiền phức như vậy, phủ Hoài Dương vương bọn ta chả xen vào lấy một câu. Vương gia tận trung với vạn tuế ra sao, tiến cử người tài còn bị phủ Khánh quốc công các ngươi nhục mạ? Lý Quang Tài đại nhân tài năng xuất chúng, cả triều đều biết, chẳng qua năm đó có ý lùi về phía sau đài mới về vườn ẩn cư. Hiện giờ y được tân đế cảm hóa, muốn vào kinh dốc sức vì nước nhà, đáng ra là chuyện tốt phải ca ngợi. Còn về việc y làm quan ở đâu là do thánh tâm của vạn tuế sắp xếp, chẳng lẽ vì tỷ phu có quan hệ thông gia với Vương gia nên chắc chắn tài năng học vấn vượt qua Lý Quang Tài đại nhân? Ngươi đây là không hài lòng với thánh chỉ của vạn tuế, muốn sửa lại lệnh bổ nhiệm của vạn tuế ư?”
Nghĩ vậy, Quách Dịch vội hoà giải nói: “Vương phi dựa vào đâu mà nói vậy? Chẳng qua là mẫu thân ta cho rằng Thôi Phù giận dỗi mới không chịu về nhà. Chuyện nhà không thể cuốn vào chuyện quốc sự. Nếu nàng ấy thích ở nhà của đệ đệ thì ở thêm một thời gian đi.”
Khánh quốc công phu nhân bị lời Liễu Miên Đường nói khiến cho lòng càng thêm tức giận, nghe Quách Dịch nói như vậy, bà hầm hừ nói: “Nếu nàng ta không muốn về thì sau này nàng ta có muốn về cũng khó.”
Đến lúc này ý cười trên mặt Liễu Miên Đường không hề giảm bớt: “Nghe nói Khánh quốc công phu nhân là khắt khe, đúng là trăm nghe không bằng một thấy, chuyện sau này ra sao không phải một mình nhà các người quyết định. Quách gia các người là thế gia là nhà có công lớn, có điều Thôi gia bọn ta cũng không phải bình dân áo vải, gia môn* trong phủ đều liều mạng lao vào núi đao mưa máu vì xã tắc Đại Yến. Cô nương gả ra ngoài bị chịu thiệt, Thôi gia không có đạo lý ngồi nhìn mặc kệ, có vẻ như hôm nay người ở phủ các người đến không có ai hiểu chuyện, đợi mấy ngày nữa thông suốt thì đến nói chuyện rõ ràng với Vương gia bọn ta đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)