- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Thạch hoàng hậu ngẩng khuôn mặt bụ bẫm lên, mặt vô cảm nói: “Lời này của Tĩnh tần có chút quá phận, nếu giám quan ở đây sẽ trị ngươi tội châm ngòi ly gián quân thần, bổn cung thân là hoàng hậu, không quản tốt miệng của phi tần cũng là đức hạnh không tốt, ngày sau tất sẽ chép kinh Phật tự phạt… Người đâu, đưa Tĩnh tần xuống vả miệng hai mươi cái, đánh tới khi nàng ta rõ cái gì nên nói cái gì không nên nói mới thôi.”
Lời này nói ra, mọi người đều sửng sốt.
Thạch hoàng hậu ở trong cung sống như phật Di Lặc, có ăn có uống nhưng không quản nhiều chuyện. Đối xử với các phi tần cũng rất khách khí, chưa từng ra vẻ mình là hoàng hậu, trông dáng vẻ không khôn khéo lắm.
Cũng chính vì vậy, Tĩnh tần mới châm ngòi lộ liễu đến thế. Nào ngờ, hôm nay Thạch hoàng hậu muốn ra oai phủ đầu, vừa hay lấy Tĩnh tần ra giết gà dọa khỉ.
Hoàng hậu muốn phạt một tần nho nhỏ, hơn nữa lấy lý do hậu cung can thiệp triều chính, ai cũng không tiện mở miệng ngăn cản. Chốc sau nghe thấy ngoài sân vang lên tiếng tát thanh thúy và tiếng Tĩnh tần kêu rên.
Vân phi liếc nhanh qua Thạch hoàng hậu, Thạch hoàng hậu đang nhàn rỗi uống trà ngọt, hết sức chăm chú, giống như ngày thường có được món ngon là ăn luôn miệng…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

