Loại chuyện tranh giành đất đai nông thôn này nếu là bình thường thì chỉ là mấy việc lông gà vỏ tỏi nhỏ nhặt, thậm chí còn khó mà trình đến chỗ hoàng đế.
Thế nhưng người viết tấu chương lại là nguyên lão ba triều Trương Bàng Quang. Coi như Trương quốc lão bị mất hết thể diện với Hoài Dương vương.
Ngay lúc ông khí thế bừng bừng đi tìm tội của Hoài Dương vương thì ở doanh lao dịch ở Mạc Bắc truyền tin đến, nói là bên đó đã tìm được Liễu Triển Bằng, căn bản người không đi xa, hơn nữa còn bị người ta bắt cóc đi, Liễu Triển Bằng nhân lúc kẻ gian sơ hở mới chạy thoát ra, chủ động quay về báo quan.
- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Ông quyết định mình không theo bên nào cả, dứt khoát đắc tội cả hai bên, tiếp tục đi đi con đường làm trọng thần thanh liêm của mình, chỉ sang tay dâng tấu chương về việc Tuy Vương dung túng con cháu lên triều, còn về phần xử phạt như thế nào thì để xem hoàng đế xử lý ra sao. Ông vẫn còn muốn tiếp tục tuần du Giang Nam, không tham gia vào trận chiến tơi bời của hai vương gia.
Lần vào kinh này của Tuy Vương, bầu không khí không thân thiện như gã đã nghĩ trước đó.
Đương nhiên, chuyện này chả là gì, Tuy Vương lập tức viết một bức thư thú tội, đau đớn trần thuật lại sơ xuất trong việc quản thân thích của mình, mong hoàng đế trách tội mình, thái độ vô cùng thành khẩn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
