Nhưng ở kiếp trước, đôi chân của Phó Hoài Cận bị cắt cụt ở vị trí cao, cả đời phải ngồi xe lăn, không bao giờ đứng dậy được nữa.
Cho đến khi Dư Ca chết, cô cũng chưa từng nghe tin anh kết hôn. Phó Hoài Cận không lấy vợ, cũng không có con cái, một con cưng của trời như vậy, cả đời lại sống trong cô quạnh.
Phó Hoài Cận nhàn nhạt liếc lên lầu, ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, anh thản nhiên thu lại ánh nhìn, sau đó theo bố của Phó Cảnh Thần lên lầu hai.
Trong thư phòng.
Phó Cảnh Thần yên lặng ngồi một bên nghe các bậc trưởng bối trò chuyện, anh ta hơi ngẩng đầu, thấy Dư Ca bưng trà bước vào.
Thiếu niên vội đứng dậy nhận lấy ly trà trong tay cô, nhíu mày: “Nhà có nhiều người hầu như vậy, sao lại để em mang trà?”
“Tại dì có việc, nên tôi thay dì mang vào.”
Phó Cảnh Thần khẽ cười, Dư Ca của anh ta lúc nào cũng hiểu chuyện, thông minh.
Phó Quốc Cường thấy cô bé này thì đặc biệt yêu thích, ông ta nhìn sang người bên cạnh, trêu chọc: “Lão nhị, đây là cô bé nhà họ Dư đấy, hồi nhỏ em còn từng bế nó nữa cơ.”
Gương mặt Phó Hoài Cận dưới ánh đèn càng thêm tuấn tú, anh chỉ nhàn nhạt ngẩng mắt liếc nhìn cô gái một cái, giọng trầm thấp: “Lớn thế này rồi à.”
Giọng anh rất dễ nghe, trầm thấp từ tính, vang lên như dòng suối mát tưới vào ruộng đồng, lặng lẽ gõ vào trái tim người khác.
Dư Ca đột nhiên nghe thấy giọng anh, tim khẽ siết lại. Trong ấn tượng của cô, Phó Hoài Cận là người rất lạnh lùng và nghiêm khắc, là một nhân vật khiến đám hậu bối phải e dè.
Phó Cảnh Thần nắm tay cô đi đến trước mặt bố và chú Hai, cười nói: “Dư Ca, gọi chú Hai đi.”
Dư Ca kín đáo rút tay mình ra, trong mắt đầy vẻ xa cách. Cô ngẩng đầu nhìn, bóng người đàn ông chìm trong bóng tối, không rõ biểu cảm.
Sức hút của Phó Hoài Cận không chỉ đến từ gương mặt khiến người ta mê mẩn mà còn từ khí chất toát ra từ toàn thân, sự cao quý bẩm sinh và uy nghiêm trời phú.
Cô đứng bên cạnh Phó Cảnh Thần, không kiêu ngạo cũng không tự ti, nhìn Phó Hoài Cận: “Chú Hai Phó.”
Lông mày và ánh mắt cô dịu dàng, gương mặt xinh đẹp non nớt trắng trẻo, giọng nói mềm mại như mật, thân hình thướt tha lọt vào tầm mắt khiến người ta không khỏi tối sầm mắt.
Đôi mắt đen láy của Phó Hoài Cận nhìn cô gái: “Đậu vào Đại học Đế Đô rồi à?”
Dư Ca ngẩng đầu: “Vâng.”
Anh lấy từ trong người ra một phong bao lì xì đưa cho cô: “Cầm lấy.”
Phó Hoài Cận nhìn gương mặt trắng trẻo của cô, giọng trầm thấp: “Chúc mừng.”
Ánh mắt Dư Ca rơi xuống đôi chân anh, mím chặt môi, nhớ lại kiếp trước bi kịch của anh và những điều tốt đẹp nhỏ bé mà Phó Hoài Cận từng dành cho cô.
Cô bước lên một bước, đuôi mắt hơi đỏ, nhận lấy phong bao, giọng khàn khàn: “Cảm ơn chú Hai.”
Đôi mắt phượng dài hẹp của người đàn ông liếc nhìn cô một cái, hờ hững “ừ” một tiếng, gương mặt tuấn tú vẫn mang theo vài phần lạnh lùng.
Phó Cảnh Thần tưởng Dư Ca bị dọa sợ, anh ta đặt tay lên vai cô, nhìn Phó Hoài Cận, vội nói: “Chú Hai, Dư Ca nhát gan, chú đừng dọa cô ấy.”
Anh ta cười nói: “Sau này còn phải nhờ chú quan tâm nhiều hơn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

