"Diễn trong mê rượu có thừa(*)."
(*) Tên của Lương Diễn tiếng Trung là 梁衍, 衍 (Diễn) có nghĩa là thừa.
Thư Dao khen không tiếc lời: "Nghe hay thật đấy."
Tần Dương vui vẻ đưa một cốc đá xay kem chocolate cho Thư Dao, Thư Dao nhận lấy, cười cảm ơn cậu bạn.
Áp tay lên thành cốc lạnh lẽo, đầu ngón tay mềm mại dán lên dần dần trắng bệch.
Ngải Lam thấy cô mất tự nhiên, không thể không tự gánh vác trách nhiệm, hỏi: "Anh cũng đi làm ở đây à, công ty nào thế?"
Lương Diễn lời ít mà ý nhiều: "Dung Quang."
Ngải Lam cười: "Khéo thật, đúng lúc Tiểu Thư muốn tìm nhân viên trong Dung Quang."
Lương Diễn xoay mặt, nhìn Thư Dao.
Thư Dao cầm cốc, bạt mạng tự thôi miên mình quên chuyện xấu hổ hôm qua: "À, thì muốn hỏi tình tiết manh mối chính của trò chơi 《 Hồng Hoang 》ấy mà."
Lương Diễn nói: "Tình tiết hơi rắc rối, buổi tối tôi sẽ gửi văn bản cho em."
Thư Dao không ngờ chuyện này lại thuận lợi đến thế, cô hơi kinh ngạc, lúng túng cảm ơn.
Vào lúc nhất thời, không khí có vẻ tẻ ngắt.
Ngải Lam đứng lên: "Chao ôi, sao tôi thấy bụng cứ sôi lên ấy nhỉ, xin phép vào WC một lúc nhé, ba người cứ từ từ nói chuyện phiếm ha."
Không đợi Thư Dao vươn tay níu lại, cô ấy đã chuồn đi cứ như thể bôi dầu vào chân.
Đúng lúc bạn Tần Dương gọi đến, anh chàng ra ngoài nghe điện thoại, vì đi vội, còn làm lệch cả ghế ngồi.
Chính vì ngồi chung chỗ với Lương Diễn nên Thư Dao mới thấy xấu hổ, cô tiện tay chỉnh lại ghế ngồi.
Lương Diễn nhìn động tác nhỏ của cô, lên tiếng: "Em và Tần Dương có quan hệ tốt lắm nhỉ?"
"Bạn bè trưởng thành cùng nhau từ nhỏ ấy mà," Thư Dao kinh ngạc, trả lời theo bản năng, "Sao thế?"
Lương Diễn nói tỉnh như bơ: "Xin lỗi, tôi còn tưởng hai người là người yêu."
"Làm sao có thể, " Thư Dao mở to hai mắt, không hiểu vì sao anh lại hỏi như vậy, "Tôi và Tần Dương là bạn chung tã, tình bạn mười mấy năm không thể biến chất được."
Lương Diễn cười: "Tình bạn trưởng thành từ nhỏ đến lớn đúng là quý giá thật."
Anh chưa ngồi được lâu thì trợ lý ở bên ngoài vào gọi, Lương Diễn đứng dậy rời đi.
Thư Dao đứng ngồi không yên, chỉ thấy Tần Dương vẻ mặt kì dị tiến vào, hỏi thẳng Thư Dao: "Vừa rồi bạn tớ đã nhìn thấy Lương Diễn... Cậu có biết anh ta có thân phận gì không?"
Thư Dao mù mờ không hiểu, dè dặt hỏi: "Hả?"
Tần Dương nhìn cô: "Hiện giờ, trong cả cái tòa nhà này, kể cả công ty Diễn Mạc cậu thường nghe nói, cũng đều là của anh ta."
"Người lúc trước làm chúng ta bận bịu đến mức người ngã ngựa đổ, được lãnh đạo trường học chiêu đãi, cũng là anh ta," Tần Dương nhìn Thư Dao, vẻ mặt do dự, "Bạn tớ nghe được không ít tin đồn về anh ta, nói rằng tổng công ty đều nhất trí đánh giá người này là --"
Lời này thành công làm Thư Dao chú ý, cô không nhịn được mà truy hỏi đến cùng: "Đánh giá thế nào?"
"Lưỡi dao dịu dàng," Tần Dương nói, "H@m muốn khống chế rất mạnh, hội đồng quản trị có việc lớn việc nhỏ gì cũng vẫn hỏi đến, không dễ dàng tha thứ cho người ở phe đối lập, thủ đoạn vô cùng sâu cay, quyết đoán."
Thư Dao ngẩn ngơ.
Tần Dương đưa ra kết luận: "Người tai to mặt lớn thế này, chúng ta không trêu chọc nổi đâu, nên trốn đi thì hơn."
Ngải Lam nhanh chóng hành động, ban đêm, cô nàng gửi đến một đống tài khoản Wechat, bảo Thư Dao kết bạn.
Trước khi gặp mặt, có thể trò chuyện đôi điều trên Wechat trước.
Ở trên mạng, chỉ cần không gửi voice chat, chỉ gõ chữ không thì Thư Dao vẫn có thể nói chuyện với người bình thường.
Add một mạch mười người, Thư Dao lười gửi tin nhắn cho từng người, nhanh trí nghĩ ngợi, cô nghĩ kĩ lời mở đầu mẫu rồi gửi thắng vào nhóm "Bạn trai dự bị"
Gượm đã.
Lương Diễn, Tần Dương, Triệu Ninh, Trương Nhị, Tô Tam...
Tất cả "bạn trai trong danh sách lựa chọn" đều bị Thư Dao kéo vào cùng một nhóm.
Mà tin nhắn Thư Dao gửi nằm chình ình trên cùng.
Thư Dao: "Giờ có rảnh không? Tôi muốn thương lượng chuyện giả làm bạn trai một chút."
Hai câu nói làm oanh tạc một đống người, còn k1ch thích hơn cả dùng bom đánh bắt cá.
Tần Dương: "?"
Tần Dương: "Tiểu Thư cậu định tuyển phi đấy hỏ."
Triệu Ninh: "Tình huống gì đây? Bạn trai còn phải thay phiên nhau nhậm chức à?"
Trương Nhị: "Đậu móa, đủ cuồng điên đấy!"
Tô Tam: "Ha ha ha, thế thì xếp hàng thôi."
Mạnh Tứ: "Khiêm tốn hỏi một câu, quý cô đây định tuyển bạn trai buổi sáng hay tuyển bạn trai buổi tối?"
...
Mắt thấy sự việc sắp phát triển theo một hướng kì quái.
Thư Dao bắt đầu run run, cô muốn xóa nhóm chat để ngăn cản đám người nọ càng nói càng đến gần hơn với đề tài kinh thế hãi tục.
Một loạt thao tác mạnh như hổ.
Cô thành công rời khỏi nhóm Wechat.
Chỉ để lại một đám đàn ông xa lạ bị cô kéo vào.
- - Bao gồm cả vị tai to mặt lớn mà cô không thể trêu chọc - Lương Diễn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)