Cách một lớp giấy mỏng manh, ngòi bút di động trên lòng bàn tay mịn màng.
Ngưa ngứa.
Có thể nhận ra lúc anh không dùng sức khi viết chữ, nếu không thì đã chọc thủng tầng giấy bên trên, khắc luôn lên lòng bàn tay cô.
Nhưng vào giây phút này, xúc cảm do ngòi bút để lại cũng vô cùng rõ ràng.
Một nét, hai nét.
Thư Dao chỉ cảm thấy thời gian đợi anh để lại lời nhận xét dày vò vô cùng.
Cứ như đang ném cô vào trong chảo dầu đang sôi rồi chiên bơ bằng lửa nhỏ.
Sau khi tích hết vào các ô cần điền, ngòi bút lơ lửng trong không trung, Lương Diễn nhìn kĩ dòng ghi nhận xét cuối cùng.
Thư Dao gượng gạo nói: "Anh chỉ cần ký tên mình vào phần ghi chữ ký là được --"
Cô đoán người này chắc cũng không rảnh để viết lời nhận xét gì.
Lời còn chưa dứt, Lương Diễn đã viết xuống phần ghi nhận xét --
"Tôi thấy rất đáng giá."
Ngải Lam hít vào một hơi lạnh.
Đồng tử Thư Dao kịch liệt co rút.
Trời ơi, hướng dẫn viên đáng yêu của cô mà nhìn thấy mấy chữ này sẽ bổ não ra bao nhiêu kịch bản hổ báo cáo chồn chứ!
Không đợi Thư Dao nghĩ ra cách cứu vãn, dưới ánh nhìn tử vong của cô, Lương Diễn chậm rãi từ từ viết thêm mấy chữ cuối cùng --
"--Đánh giá năm sao cho việc phục vụ tình nguyện của bạn học Thư."
Nháy mắt Thư Dao cảm nhận được niềm vui sướng thoát khỏi địa ngục rồi bay lên thiên đường.
Tay Lương Diễn rời khỏi bàn tay cô, bình tĩnh nắp bút lại rồi đưa cho cô.
Toàn bộ quá trình hoàn toàn không tiếp xúc tay chân tí nào.
Nhưng tay Thư Dao vẫn mất kiểm soát, run lên một chút.
Cảm giác này hoàn toàn khác với cảm giác sợ hãi khi đối mặt với người lạ, Thư Dao nhìn Lương Diễn, chợt thấy lòng rầu rĩ.
Trong hai giây đó, hô hấp của cô cũng hơi khó khăn.
"Thêm Wechat nhau đi," Lương Diễn nói, "Không phải còn có việc cần tôi giúp à?"
Bên cạnh họ, bàn tay đang lau mồ hôi của Triệu Thăng Bỉnh chợt khựng lại, ông ta trố mắt, ngạc nhiên nghi ngờ không yên nhìn Thư Dao, cứ như thể vừa biết cô lần nữa.
Thư Dao đã không dám nói gì nữa, bất chấp khó khăn, cô lấy di động ra, thêm cách thức liên hệ với nhau.
Ảnh đại diện của Lương Diễn rất đặc biệt, là một trái anh đào nhỏ.
Nhũ danh của Thư Dao chính là Tiểu Anh Đào, cô vô cùng mẫn cảm với hình ảnh đó, nhìn thêm hai lần.
Thế mới nhận ra, background của quả anh đào đó thế mà là trong lòng bàn tay một người đàn ông.
Tên Wechat của anh rất đơn giản, độc một chữ Lương.
Là họ của anh.
Lương Diễn cũng không nhiều lời, xoay người liền đi.
Trợ lý đi theo sát phía sau.
Triệu Thăng Bỉnh đứng bên cạnh sắc mặt từ đỏ chuyển xanh trắng rồi lại về đỏ --
Lần đỏ đầu tiên là vì xấu hổ, lần đỏ thứ hai là vì kích động.
Kích động đến nỗi Triệu Thăng Bỉnh muốn vỗ đùi chửi tục một câu.
Thế nào là "Đi mòn giày sắt chẳng tìm được, đến khi tìm thấy chẳng tốn thì giờ"?
Là thế này chứ còn thế nào nữa!
Lương Diễn đã xem trọng một nữ sinh viên rồi, giả sử việc này xảy ra trên người chủ nhiệm Tần thì ông ấy chắc chắn sẽ khuyên Thư Dao cẩn thận Lương Diễn; nhưng Triệu Thăng Bỉnh thì không, ông ta ước gì Thư Dao ngay lập tức gian díu với Lương Diễn.
Rời đi theo Lương Diễn, Triệu Thăng Bỉnh mới ngầm xoa xoa tay hỏi: "Anh Lương thật quan tâm đ ến bạn học đó ha."
Thật sự không có chút tình cảm nam nữ gì ư?
Gặp phải chuyện khó phán đoán thế này, Triệu Thăng Bỉnh chỉ biết một việc.
Chỉ cần vuốt mông ngựa là được.
Ông ta khen ngợi: "Anh Lương anh thật đúng là biết quan sát lòng người, cùng vui với dân, đúng là người hoàn mỹ không tỳ vết, phẩm hạnh cao cả nhất thế giới --"
"Đủ rồi," Lương Diễn ngắt lời ông ta, vẻ mặt nhã nhặn, nhưng trong mắt không có chút ý cười, "Nói thêm câu nữa thì bữa trưa hôm nay hủy đi."
Triệu Thăng Bỉnh thật oan ức: "..."
Vừa rồi lúc nghe Thư Dao khen anh, không phải anh rất sung sướng à?"
Sao anh Lương... anh có thể tiêu chuẩn kép như thế chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



