Diệp Trần gật gật đầu, hắc đạo võ giả so với mã tặc cường đạo ít hơn rất nhiều, nhưng một tên hắc đạo võ giả cường hãn dị thường, có thể tàn sát đệ tử tông môn, người may mắn sống sót sẽ nhận được chân truyền của tiền bối vừa chết, võ kĩ phẩm cấp phương diện không hề thiệt thòi, cộng thêm quanh năm chém giết, toàn thân sát khí có thể dọa chết một người bình thường, luận khí thế cao hơn rất nhiều.
Trước đây hai người từng gặp một Ngưng Chân Cảnh trung kì hắc đạo võ giả ở vòng ngoài sơn mạch xanh thẳm, một thương đẩy Ngô Tông Minh rơi khỏi ngựa, nếu như để hắn ra thương thứ hai, Ngô Tông Minh chắc đã chết rồi, Diệp Trần đương nhiên không thể để chuyện đó xảy ra, một quyền đánh chết đối phương.
- Nghe nói Vong Ưu Thành là đệ nhất đại thành Tây Bắc, dài rộng năm mươi dặm, nhân khẩu hơn một ngàn vạn người, không biết sẽ là cảnh tượng như thế nào.
Chạng vạng, mặt trời ngả về đằng Tây, ánh nắng chiều làm nổi bật bình nguyên sau lưng, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp.
Hai thiếu niên cưỡi hắc tông mã một trái một phải, theo dòng người ùn ùn đến trước một tòa thành trì cự đại.
Hai người đó chính là Diệp Trần và Ngô Tông Minh, họ mất một ngày hai đêm thời gian, cuối cùng cũng xuyên qua bình nguyên Tây Bắc, đến được mục tiêu cuối cùng Vong Ưu Thành.
Sau đoàn người, Diệp Trần ngẩng đầu, đập vào mắt là ba chữ vàng lấp lánh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)