Đúng lúc này, Mộ Dung Chỉ Thuỷ cũng dừng tu luyện, thấy khuôn mặt Diệp Trần lưu lộ thần sắc suy tư, cười cười,
- Ngươi khắc khổ quá, thường xuyên thấy ngươi đang suy tư.
Diệp Trần lắc lắc đầu nói:
- Những thứ không hiểu quá nhiều, hình như thực lực càng cao, những thứ không hiểu càng nhiều, ngay cả những thứ đơn giản, từng trải qua, đều không thể lý giải.
- Ồ!
Mộ Dung Chỉ Thuỷ có chút kinh ngạc,
- Ngươi nói không sai, thực lực càng cao, càng không hiểu thế giới này, trước đây chúng ta chỉ nhìn thấy biểu tượng, tưởng đó đã là tất cả, bây giờ nhận thức đến thể chất, phát hiện biểu tượng chỉ là phù vân.
- Bản chất? Phù vân?
Trong đầu Diệp Trần có một đường điện quang loé lên, tựa hồ như có thứ gì đó vừa được khai sáng, hắn sợ linh cảm biến mất liền lập tức nhắm mắt, tiến nhập vào trạng thái tu luyện.
Mộ Dung Chỉ Thuỷ lấy làm lạ, sau đó cười khổ, lắc lắc đầu, cũng bắt đầu tu luyện.
Kì thực những âm thanh này căn bản không tồn tại, là bộ não Diệp Trần tự động mô phỏng, chỉ một mình Diệp Trần nghe thấy.
Trên hồn hải, bên cạnh sát lục kiếm hồn màu đỏ thẫm, là một thanh trường kiếm hư huyễn tương đối cũ kĩ, thanh trường kiếm này chính là hình thức sơ khai của kiếm hồn.
Bên cạnh kiếm hồn, một cây búa bạc đang đánh lên nó, phát ra hoả hoa hư huyễn màu bạc.
Cây búa bạc, chính là linh hồn lực cấu tạo thành.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)