Diệp Trần nhìn phụ mẫu,
- Vậy Trần nhi đi cùng Mộ Dung bá phụ.
- Ừm!
Trầm Ngọc Thanh gật gật đầu, nhắc nhở:
- Ra ngoài cẩn thận.
- Trần Nhi biết.
Nói xong, Diệp Trần cùng Mộ Dung Chỉ Thuỷ đi ra ngoài đại sảnh, thân hình vừa chuyển, đã thấy bay tít lên cao không.
Chiu! Chiu!
Hai người hoá thành lưu quang biến mất.
Bên ngoài đại sảnh, Diệp Thiên Hào và Trầm Ngọc Thanh nhìn theo hai người, thở phào nhẹ nhõm, Trầm Ngọc Thanh cười nói:
- Trầm Nhi quá già dặn, thiếp còn tưởng nó không có cảm hứng với con gái.
- Ha ha, con cháu tự có phúc của con cháu, vội cái gì, ta nghe nói năm xưa ở Lưu Vân Tông, nó cũng có quan hệ rất tốt với một cô gái tên Từ Tĩnh.
Trung tâm sơn mạch, Mộ Dung Chỉ Thuỷ vừa duy trì tốc độ phi hành, vừa giới thiệu sơ qua về Mộ Dung gia tộc.
Diệp Trần gật gật đầu, xem ra, Mộ Dung Chỉ Thuỷ để Mộ Dung tiến nhập Phi Thiên Ma Tông, chỉ là cái cơ, để mọi người không biết nàng là một thành viên của Nhân Ma gia tộc.
- Bá phụ, tại sao trên đại lục lại có nhiều người chĩa mũi nhọn vào Nhân Ma gia tộc, Nhân Ma gia tộc đâu có khác gì con người, hình như cũng không sản sinh nguy hại!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
