Trên một tiểu tinh cầu như mộng như ảo, một lão giả tóc bạc nói với Lý Tiêu Vân.
Lý Tiêu Vân bây giờ mới biết được khung cảnh đồ sộ hấp dẫn của Thiên Đính Thiên, trong hư không đen kịt rộng lớn này có vô số tinh cầu, từng cái tinh cầu đều có quỹ tích vận động riêng, một mảng lớn tinh cầu hình thành nên một cái Tinh Vân hoặc Tinh Hà khiến cho hắn cảm thấy mình rất nhỏ yếu, đồng thời cũng kích phát nội tâm của hắn, một ngày nào đó hắn muốn dựa vào thực lực của chính mình leo lên phiến tinh không này.
Tựa hồ như biết Lý Tiêu Vân sẽ có biểu cảm này, lão giả tóc bạc cười nói:
- Ngươi cũng không cần quá lo lắng, ta đã bố trí một trận pháp ở đây, cũng đủ để ngươi không gặp phải thần quang!
- Đa tạ sư phụ!
Lý Tiêu Vân nhanh chóng lấy lại tinh thần, nói.
Lão giả tóc bạc khoát khoát tay:
Bước ra một bước, lão giả tóc bạc liền chìm vào trong hư không.
Đợi lão giả rời đi rồi, Lý Tiêu Vân mới hiếu kỳ nhìn bốn phía, đây là lần đầu tiên bắn tới đệ tam trọng thiên Thiên Đính Thiên. Thiên Đính Thiên kỳ thực chính là vùng tinh không bên ngoài Chân Linh đại lục, ở trong mắt hắn, Thiên Đính Thiên này quá mức thâm ảo, sự vân chuyển ổn định của những tinh cầu, tinh vân... kia quả thật rất huyền ảo không thể tả bằng lời được. Ngoài ra trong tinh không thỉnh thoảng còn có những vệt lưu quang vạch phá hắc ám tạo thành tràng cảnh hết sức mộng ảo mà mỹ lệ.
- Dưới chân ta là Lưu Ly Tinh, dựa vào lực lượng của ngôi sao này ta nhât định có thể tham ngộ được Tinh chi Áo nghĩa, đáng tiếc ở Thái Cực Thiên không có Tinh nguyên khí, nếu không ta cần gì phải mạo hiểm tới đây!
Bài trừ tạp niệm, Lý Tiêu Vân xếp bằng ngồi lên bệ đá ở trung ương trận pháp, nhắm mắt lại cố gắng cảm ngộ Tinh chi lực lượng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
