- Thái thượng trưởng lão Diệp Trần đã trở về, bọn ta vừa mới thấy!
- Thật hay giả? Hắn đã mấy năm chưa trở về rồi!
- Ta lừa ngươi làm gì!
- Mau đi xem một chút!
Trong lúc nhất thời, cả Lưu Vân Tông đều lâm vào hào khí thập phần kích động, loại tràng cảnh này so với trước khi đại chiến còn khủng bố hơn, một truyền một, trăm truyền trăm, không quá bao lâu hầu hết mọi người ở Lưu Vân Tông đã biết tin Diệp Trần trở về.
Đại điện Lưu Vân Tông.
La Hàn Sơn hét lớn:
- Cái gì? Diệp Trần trở về?
"Rầm!"
- Diệp Trần, thật đúng là ngươi!
Vừa tới Nhàn Vân Phong, La Hàn Sơn liền thấy Diệp Trần, Diệp Trần vẫn là một bộ lam y như trước, vẫn tuấn tú phiêu dật như vậy, duy chỉ có khí chất là biến hoá. Đây là cái dạng khí chất gì! Mặc dù Diệp Trần đã cố ý thu liễm như một cổ vô hình kiếm khí kia vẫn khiến da đầu La Hàn Sơn tê dại, không chỉ hắn, ngay cả đám người Nhàn Vân Tử, Thiên Lôi Tán Nhân và La Hành Liệt cũng có chút câu nệ trước mặt Diệp Trần. Cái này không liên quan tới thân phận, cũng không quan hệ tới tình nghĩa mà là cảm nhận đột nhiên sau vài năm không gặp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


