Kim chi ý cảnh thật giống như cầu nối giữa kiếm khách và kiếm, có cây cầu kia thì kiếm khách mới có thể phát huy phong mang của mình lên đến cực hạn, thi triển hết phong thái của kiếm khách, trái lại, nếu không có cây cầu nối kia thì sẽ vĩnh viễn bị ngăn cách với kiếm, không cách nào bộc phát ra lực công kích cực hạn được.
Một chỉ này, đã rút hết tất cả phong mang của Diệp Trần.
Nhưng xa xa không đủ.
"Thức thứ chín của Thanh Liên kiếm pháp đã có manh mối, tiếp theo, ta cần phải tìm hiểu chính là kim chi ý cảnh, con đường sau này của ta, đã biết phải làm thế nào rồi. "
Những kiếm khách được ghi tên vào sử sách đều có con đường của mình, cũng chính là kiếm đạo của mình, cho tới nay, kiếm đạo của Diệp Trần kiếm đạo vẫn không thể nào thông suốt được, chỉ biết đi tới theo bản năng, hiện giờ, hắn đã tìm ra được một con đường kiếm đạo cho mình, con đường này có lẽ sẽ tràn ngập chông gai, nhưng một khi đi thông, hắn chính là đệ nhất nhân trên con đường này, đủ để chống lại Cổ Kiếm Vương, càng có thể khiến hắn đạp lên còn đường cao hơn - Kiếm Hoàng chi lộ.
Kiếm Hoàng!
Thế nào là Kiếm Hoàng!
Kiếm trung Hoàng giả, đệ nhất nhân từ xưa đến nay
Cổ Kiếm Vương dù có lợi hại thế nào thì hắn cũng chỉ là một Kiếm Vương, không phải là Kiếm Hoàng, mà nguyên nhân không thể phong Hoàng chính là do không đánh lại Hoàng giả cùng thời, bị ép phải xưng Vương, hiện giờ Hoàng giả tuy rằng không chỉ hạn chế một người, nhưng muốn trở thành Kiếm Hoàng, cũng khó như trên trời, Diệp Trần đã làm tốt mọi chuẩn bị cho mình rồi.
Bàn tay hơi xiết chặt, Diệp Trần cảm giác nhiệt huyết của mình sôi trào lên
Oanh!
Tràng khí lãng trùng thiên, chấn cho đình đài có chút run run.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)