- Phòng khách quý số ba trăm chín mươi tám, ta nhớ kỹ, Bồ Đề Châu này sớm muộn cũng thuộc về ta.
Hắc bào trung niên buông tha trả giá, không phải hắn không có đủ linh thạch. Mà hắn nghĩ không nhất thiết phải làm vậy. Về phần lúc trước hắn báo giá, thuần túy là không muốn sinh ra ngoài ý muốn, dù sao đồ vật lập tức tới tay mới khiến người ta yên tâm. Đáng tiếc Mộ Dung Khuynh Thành mỗi lần tăng giá đều là bốn năm vạn, có tư thái không đoạt được không thôi, khiến hắn động sát tâm. Giết Mộ Dung Khuynh Thành không chỉ có thể được Bồ Đề Châu, còn thay hắn tiết kiệm hơn mười vạn Trung phẩm linh thạch, cớ sao mà không làm.
- Hai mươi bảy vạn.
Quả nhiên, ba hunh đệ đành phải buông tha, Trung phẩm linh thạch của bọn họ tổng cộng hai mươi vạn, cộng thêm hai kiện Trung phẩm bảo khí không cần cũng trên dưới hai mươi bảy vạn, đã không thể tăng giá nữa.
Bồ Đề Châu tới tay, Mộ Dung Khuynh Thành thở ra một hơi. Lần này nơi cực âm quả nhiên đến đúng. Không chỉ thu hoạch một kiện Trung phẩm bảo khí loại thủ sáo, còn đạt được một viên Bồ Đề Châu dị thường hiếm thấy. Bất quá, hai loại đồ vật này hầu như khiến toàn bộ tài phú của nàng tiêu hao hết.
- Chúc mừng!
Diệp Trần cười nói.
Thu hồi Bồ Đề Châu, Mộ Dung Khuynh Thành nói:
- Ngươi vì sao không cần Bồ Đề Châu?
Nếu như đối phương cũng, nàng có thể đạt được Bồ Đề Châu tỷ lệ không quá ba thành, cho dù đem đồ vật hữu dụng cầm cố, cũng không vượt lên trước năm thành.
Diệp Trần nói:
- Ngộ tính của ta cũng đủ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

