- Rất đáng tiếc, ngươi không có cơ hội này.
Diệp Trần thấn sắc bình tĩnh trở lại, tựa hồ có dự định hóa can qua thành ngọc lụa, thế nhưng khi thấy hai mắt của hắn, sẽ không nghĩ như vậy nữa. Đây là loại con mắt gì, bên trong không mang theo bất kỳ chút cảm tình nào, so với băng còn muốn lạnh hơn, so với máu tươi còn muốn chói mắt hơn, Sát Lục Ý Chí vô cùng tựa như hỏa sơn phun trào, đại địa đoạn liệt, mang theo khí thể sát phạt tất cả bắn ra.
Thương!
Hai đạo ánh mắt tựa như hai thanh tuyệt thế hung kiếm giao nhau, trên hư không va chạm, nghênh đón thần quang của Đoàn Lăng Vân, đó là sát lục kiếm đạo ý chí của Diệp Trần.
Phốc xuy!
Liệt Hồn Thần Quang tựa như gặp phải khắc tinh, bị thiết cát thành nghìn vạn phần, tâm thần tương liên, Đoàn Lăng Vân kêu thảm một tiếng, bưng hai mắt cực nhanh rút lui, theo khe hở ngón tay, có thể thấy ám hồng sắc tiên huyết chảy xuống, uốn lượn như rắn.
- Diệp Trần, ngươi dám làm thương con mắt của ta, ngươi nhất định phải chết.
Đoàn Lăng Vân rít gào, tiếng thê lương tràn đầy phẫn nộ và sát khí, còn có một tia sợ hãi.
Diệp Trần bước về phía Đoàn Lăng Vân, tiếng bước chân không nặng không nhẹ tựa như tử thần đòi mạng, khiến hồn Đoàn Lăng Vân cũng run rẩy, kinh hãi nói:
- Ngươi muốn làm gì, nơi này là Tam Âm Thành, giết ta, Liệt Hồn Tông tất nhiên sẽ biết, đến lúc đó trên trời dưới đất, ai cũng vô pháp cứu ngươi.
Lòng tin của Đoàn Lăng Vân đã bị Diệp Trần đánh tan. Nếu đổi lại là dĩ vãng, dù cho hai mắt thụ thương, hắn cũng sẽ không sợ hãi. Hơn nữa hắn tin tưởng vững chắc, từ một vài tuyệt thế thiên tài ra, hắn sẽ không thua bất kỳ kẻ nào, có gì phải sợ hãi. Hiện tại, trong lòng hắn ngoài phẫn nộ, còn lại là sợ hãi, căn bản ngưng tụ không ra lòng tin cùng Diệp Trần quyết nhất tử chiến.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

