- Trước mắt không quản nhiều như vậy làm gì, điều dưỡng trước đã.
Xua tan tạp niệm Diệp Trần ăn vào một viên đan dược trị thương, nhắm mắt ngồi xuống.
Trong núi không ngày tháng.
Thời gian hơn mười ngày nháy mắt đã qua đi
Ngày hôm đó, Diệp Trần lại lần nữa mở mắt ra, tinh quang lợi hại lóe lên rồi biến mất, tựa như kiếm quang kiếm khí của kiếm khách vậy, phong mang bức người.
- Ta đoán không có sai, chỉ có chiến đấu mới có thể tiến bộ nhanh hơn thôi.
Điều dưỡng gần nữa tháng, tu vi của Diệp Trần đã được củng cố triệt để, cách Bão Nguyên Cảnh trung kỳ chỉ vẻn vẹn một bước ngắn. Trừ việc đó ra, Thái Huyền chân khí vẫn một mực không có động tĩnh gì rốt cục cũng rục rịch, có xu thế đột phá đến đệ thập trọng, có thể nói là đang tiến nhanh.
- Rèn sắt khi còn nóng, dứt khoát ở lại chỗ này đột phá đến đệ thập trọng đi.
Đê tam thập lục Đại Chu thiên qua đi
Đệ thất thập nhị Đại Chu thiên tuần hoàn.
Đệ tam bách lục thập Đại Chu thiên.
Thẳng đến khi kinh mạch ẩn ẩn có sự đau đớn thì Diệp Trần mới đình chỉ vận chuyển chân khí, ngồi nguyên tại chỗ nhắm mắt dưỡng thần, không động đậy chút mảy may.
Cơ thể tự đã có công năng chữa trị, công năng chữa trị của võ giả còn hơn xa người bình thường, kinh mạch theo tu vi tăng lên, trình độ cứng cỏi cũng dần gia tăng. Nghe nói đạt đến cấp độ Tinh Cực Cảnh có thể vận chuyển chân nguyên liên tục trong một tháng cũng không bị tổn thương kinh mạch. Mà đạt đến Linh Hải Cảnh, thời gian vận chuyển cũng phải được gia tăng gấp bội, đủ để vận hành một năm. Về phần tình huống của cấp độ Sinh Tử Cảnh thế nào thì người thường không thể nào lý giải được. Diệp Trần cũng không minh bạch việc tu luyện của vương giả Sinh Tử Cảnh có phải là độc nhất vô nhị không nữa.
Đợi kinh mạch rất nhanh hồi phục đến mức không sai biệt lắm, Diệp Trần lại tiếp tục vận chuyển Thái Huyền chân khí.
Ba loại đan dược Tinh Khí Thần tiêu hao từng miếng một, thời gian cũng theo đó trôi qua từng ngày.
Cỏ dại bên ngoài đã dần trở nên héo rũ, có một tầng băng sương bao trùm ở phía trên nó, nguyên lai Hắc Long đế quốc đã đến mùa đông, vạn vật đìu hiu.
Một gã tiều phu đi tới từ sơn đạo, trên vai vác một đầu lợn rừng lớn.
Đại Dã Trư là nhị cấp yêu thú, gọi là Xích Mục Chiến Trư, võ giả Luyện Khí Cảnh bảy tám tầng cũng không phải là đối thủ của nó. Người tiều phu này có thể săn giết Xích Mục Chiến Trư, tu vi chỉ sợ đã ngoài Luyện Khí cảnh tầng tám.
"Dưới Luyện Khí Cảnh tầng năm chỉ là người bình thường, ta cũng được xem như cao thủ số một trong thôn rồi. " Tự âm thầm đắc ý một phen, tiều phu tìm một nơi loạn thạch chồng chất ngồi xuống
"Ân! Thiên Địa nguyên khí ở đây cổ quái thật, sao lại giống như là chui vào trong động vậy. "
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
