Mở ra một phần địa đồ của Thương Huyền Quốc, Diệp Trần sờ ngón tay lên, trong miệng thầm nói:
Nếu thế thì thời gian sẽ bị trì hoãn hơn.
Bất quá cẩn thận đến mấy cũng không thể chu toàn được. Trong ba ngày, Diệp Trần tổng cộng gặp được bảy đầu lục cấp yêu thú và hai đầu lục cấp yêu thú đạt trình độ cao nhất. Cái trước thì hắn còn có thể chống đỡ được một chút, đánh không lại thì bỏ chạy, nhưng cái thứ hai thiếu chút nữa đã khiến hắn bị thương, hao hết tâm tư mới thoát khỏi được. Thậm chí có một lần, hắn rõ ràng chứng kiến tung tích của thất cấp yêu thú, may là khoảng cách giữa đối phương và hắn rất xa, nếu không thì hắn đã bị phát hiện rồi.
Nhìn bãi sa mạc vàng rực vô biên vô hạn trước mắt, Diệp Trần thở ra một hơi, thầm nghĩ: "Cuối cùng cũng đến được đây, xuyên qua phiến sa mạc này có lẽ chính là Thập Vạn Đại Sơn a!"
Không chạy đi lập tức, Diệp Trần tìm một nơi mát mẻ ngồi xuống nghỉ ngơi. Mấy ngày trước đây thần kinh của hắn luôn phải căng lên, khiến giờ hắn cảm thấy có chút miệt mỏi.
Sáng sớm ngày thứ hai, Diệp Trần xuất phát lên đường.
Phóng mắt nhìn lại, khắp nơi đều là sa mạc vàng rực, những cồn cát sáng bóng như gấm, có hình giọt nước, nhấp nhô lên xuống tạo nên những gò núi chợt cao chợt thấp, ngẫu nhiên có vài yêu thú rắn cấp thấp chui ra từ bãi cát, thân thể vặn vẹo uyển chuyển mượn thế bắt mồi.
Ầm ầm!
Lúc đi qua một gò núi, da đầu Diệp Trần run lên một hồi, thân hình nghiêng qua, lưu lại nguyên tại chỗ một đạo tàn ảnh, sau một khắc, gò núi liền sập xuống, một hắc động vô cùng lớn xuất hiện, bên rìa hắc động còn có một hàm răng hung ác bén nhọn
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

