Hai tông khai chiến, gần trăm Võ giả Bão Nguyên Cảnh trung kì chém giết, tràng diện hùng tráng vô cùng, nhưng sở hữu hạ phẩm bảo khí chỉ có một phần ba, những người còn lại hoặc là tay không đánh quyền, hoặc chỉ có vũ khí bình thường, so đấu đều là trình độ nắm bắt võ học cá nhân.
- Tiểu tử, chết cho ta.
Đột nhiên
Một Trọng Nhạc trưởng lão lao về phía Diệp Trần, lăng không tung một đạp.
Ầm ầm, mặt đất sụp xuống, tầng tầng bạo liệt, không có kiếm Diệp Trần điên cuồng thôi động Hạc Ảnh Bộ, bay ngược ra sau, không dám đỡ chiêu.
- Chạy đi đâu.
Sau gáy Diệp Trần như có mắt, chẳng thèm nhìn, giơ tay đón lấy Ám hương kiếm.
- Kiếm không tệ.
Kì thực bảo khí tác dụng có hạn, cùng lắm đề thăng được một phần công kích lực đã là không tệ, không thể thay đổi đại cục, chỉ là bảo khí quan trọng nhất là cứng rắn, khó phá huỷ, phải biết võ giả cảnh giới càng cao, chân khí càng bá đạo, vũ khí bình thường không thể chịu được chân khí vận hành, dùng vài lần là tự phế, đến Tinh Cực Cảnh tầng thứ, chân khí thoát xác biến thành chân nguyên, võ khí bình thường dính phải, sẽ nổ tung, căn bản không có đất dụng võ, chỉ có hạ phẩm bảo kiếm mới miễn cưỡng chịu khiến Võ giả Tinh Cực Cảnh toàn lực thôi động chân khí, trung phẩm bảo khí tốt nhất.
- Dùng hạ phẩm bảo kiếm thì đã sao, vẫn phải chết.
Trọng Nhạc ngoại trưởng lão nhếch miệng cười, người trên không trung, đá liền mười tám cái, mỗi đá đều nặng như sơn, trấn áp về phía Diệp Trần, phô thiên cái địa.
- Phong quyển tàn vân.
Ám hương kiếm rất nhỏ và dài, không thích hợp với Diệp Trần, nhưng vẫn tốt hơn hạ phẩm bảo thương và vân ẩn kiếm, hắn tay phải cầm kiếm, chém ra một đường vòng cung vào trong hư không.
Xuy xuy xuy xuy xuy xuy...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)