Một chưởng lúc nãy bị phá, Trang Phỉ đã cảm nhận được điều gì đó, bây giờ hắn có thể xác nhận, Diệp Trần có khả năng phát hiện nhược điểm võ học.
- Bây giờ xem ngươi phá kiểu gì! Tuý ảnh phù quang!
Trang Phỉ hét một tiếng lớn, hai tay liên hoàn đánh ra, từng đường phỉ lục chân khí đại thủ phù quang lục ảnh đánh về phía Diệp Trần, quỹ tích mờ ảo vô thường, trên đường tự động điều chỉnh.
- Dù ngươi thủ đoạn thông thiên, ta vẫn phá được!
Diệp Trần lấy thương thay kiếm, mũi thương hơi rung, tung ra Phong quyển tàn vân có phạm vi sát thương rộng nhất trong Kinh vân kiếm pháp.
Trong lúc hai người kịch đấu, trên sa mạc xích cổ, mọi thứ vẫn bình yên vô sự.
Lãnh Vô Tình và Cưu Vô Huyết bị truyền tông ra ngoài, các đại tông môn như mặt hồ yên ả bị ném xuống một tảng đá lớn, nhao nhao nghị luận, về phần Trọng Nhạc trưởng lão, sắc mặt trở nên hết sắc âm trầm, họ có thể xác nhận, Hồng Thiên Quân không còn sống sót.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)