Hồng Thiên Quân thấy Diệp Trần không động thủ, trong lòng mừng thầm, người này quả nhiên sợ đầu sợ đuôi, nhưng nếu đắc tội Hồng Thiên Quân ta, thì nên chuẩn bị tinh thần sau này bị giết chết, đến lúc đó ngươi sống không được mà chết cũng không xong, để trả mối nhục hôm nay, miệng nói:
- Võ giả chỉ có một cái mạng, nếu như không thả, sau này ngươi cũng rõ, có những lúc, không thể đi sai đường, chỉ cần đi sai một bước, hủy sẽ là tiền đồ của....
Xì xì!
Chữ cuối cùng chưa nói xong, một đường kiếm khí đã chém bay đầu hắn, máu tươi len vào thủy lưu phun xa mười mét.
- Đã đắc tội, thì chẳng còn con đương thứ hai để lựa chọn, cho nên ngươi phải chết.
Diệp Trần nhãn thần lạnh nhạt.
- Hôm nay đệ không giết hắn, sau này hắn sẽ giết đệ.
- Cũng đúng.
La Hàn Sơn bất đắc dĩ gật gật đầu, Chân Linh Đại Lục là thế giới tàn khốc, người quá mềm yếu vĩnh viễn không có ngày ngóc đầu nhìn mặt trời, phải thủ đoạn độc ác, không động thủ thì thôi, động thủ nhổ cỏ nhổ tận gốc, tránh để lại hậu hoạn.
Chu Mai thở dài, một Tiềm long bảng cao thủ mà chết như vậy, xét cho cùng, còn bị lòng tham của mình che lấp ý chí.
- Diệp Trần chết chắc, hắn chết chắc, giết Hồng Thiên Quân, người của Trọng Nhạc Môn sẽ không tha cho hắn, qua mấy ngày xuất Thiên Mộng cổ địa, đem thông tin Hồng Thiên Quân bị giết báo cho Trọng Nhạc trưởng lão, họ sẽ kích sát Diệp Trần.
Âu Dương Liệt nhướng mày, thủ đoạn độc ác của Diệp Trần khiến hắn run rẩy, đối phương đến Hồng Thiên Quân cũng dám giết.
Âu Dương Minh cũng bị làm cho giật mình, mặt tái nhợt nói:
- Hồng Thiên Quân bị giết là chuyện lớn, là hắn tự tìm cái chết, không ai làm bậy mà không phải trả giá.
- Đi, mau đi, không lại bị hắn phát hiện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
