Thông đạo mộ huyệt thông suốt bốn phương, trên đường tìm kiếm, Diệp Trần nhìn thấy không ít thi thể đệ tử tông môn, có người là tàn sát nhau đến chết, có người bị sinh vật không biết tên ăn tủy não, còn có người bị đập lên tường, thành một mảnh huyết nhục, mùi máu tanh tràn ngập khắp nơi.
- Thiên Mộng cổ địa mười năm mở một lần, mỗi lần đều là cơ duyên, cũng là sát kiếp, lần trước có một nửa số người sống sót, lần này sống sót được một nửa đã là không tệ, khó trách có người nói, cường giả đều là bước ra từ thi sơn huyết hải, nhân mạng trên tay nhiều không đếm xuể.
Diệp Trần hơi cảm khái, ở đây vũ lực ngợp trời, chỉ có từng bước nâng cao thực lực thì mới bảo toàn được tính mạng, người phàm nhìn trông có vẻ vô lo vô nghĩ, nhưng gặp phải thiên tai địch họa, thì như những con sâu yếu ớt không biết tự mình bảo vệ.
Đương nhiên, cho dù không có những nguyên nhân đó, Diệp Trần cũng không muốn một cuộc sống bình thường, thế giới võ giả mới triển khai một góc băng sơn, ngoài kia vẫn còn rất nhiều thứ hấp dẫn, trong mắt hắn, kiếp này nếu như không thể sông oanh oanh liệt liệt thì thật đáng tiếc, hơn nữa thế giới mà hắn đến có một câu danh ngôn, sống làm nhân kiệt, chết làm quỷ hùng, ở đâu cũng phải sống cho tốt, sống cho hay.
Sưu!
Từ bên cạnh đột nhiên nhảy ra một đường hắc ảnh, hàn quang lấp lánh, lao vào mặt Diệp Trần.
- Chết!
Diệp Trần cảm giác nhạy bén, một kiếm đâm trúng thân hắc ảnh.
Xì xì!
Hắc ảnh rơi xuống đất, kêu lên một tiếng, chạy trối chết.
- Mộ huyệt này thật nhiều những thứ cổ quái.
Dáng dấp thân ảnh sớm đã bị Diệp Trần nhìn rõ, là một con quái khô đét có hình dạng như một con khỉ, một kiếm vừa rồi chỉ tạo thành một vết cắt sâu trên đầu nó chứ không triệt để trảm sát.
Tiếp theo, lại có bảy tám con quái vật giống khỉ tấn công Diệp Trần, kết quả không có con nào ngoại lệ, bị thương bỏ chạy, trước khi chạy còn phát ra những tiếng kêu kì quái khiến thông đạo tăng thêm ba phần quỷ dị.
Cách cánh cửa chỉ còn lại ba mươi bước cuối cùng, Diệp Trần dừng bước chân, một kiếm chém sang bên cạnh.
Kiếm khí đủ làm cho hỏa diễm của hai cây nến thất sắc hung mãnh đánh lên bức tường phù điêu.
Rắc!
Phù điêu vỡ vụn, một con quát vật giống khỉ nhảy ra, trên miệng là một vết kiếm sâu hoắm.
- Yêu thú? Cương thi?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


