Hắn đương nhiên không nói quá nhiều, những lời này vừa có cổ nhân giải thích, vừa có suy nghĩ của bản thân hắn, nói chung cái nào cũng được, nói cũng như không nói.
Viên Tuyết Mai rơi vào trầm tư, một lúc lâu sau, nàng mới hồi lại thần, vui mừng nói:
- Đa tạ! Ta cảm thấy kiếm ý trong lòng ta rõ ràng hơn rất nhiều, nói không chừng có thể tìm ra thứ gì, ngươi yên tâm, những lời này ta tuyệt đối không nói ra ngoài.
Cho dù Diệp Trần không nhắc, nàng cũng không nói ra ngoài, là người thì ai cũng ích kỉ, bớt một người lĩnh ngộ kiếm ý, bản thân sẽ có cảm giác ưu việt.
Diệp Trần ngạc nhiên, dễ hiểu đến thế sao?
Diệp Trần tiếp nhận, trên bìa thư tịch viết hai chữ cổ lớn: Kiếm kinh.
- Được rồi, ta đi lĩnh ngộ đã.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

