Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khuê Trung Ký Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Quý Đào Nhiên chỉ nhìn thoáng qua mà tim đã đập loạn. Hắn vội cúi đầu, chắp tay nói: “Gặp qua Vương gia.”

Triệu Phủ liếc nhìn Quý Đào Nhiên nhưng không đáp lại mà đi thẳng đến ngồi xuống chiếc ghế. Không cần hắn lên tiếng, người hầu đã dâng trà lên. Hắn nhấp một ngụm cho ấm giọng rồi cầm chén trà xoay giữa những ngón tay, mắt khẽ cụp xuống nhìn làn nước nhạt đang gợn sóng.

Quý Đào Nhiên còn đang lúng túng chưa biết mở lời ra sao thì nghe Triệu Phủ nói: “Làm phiền ngươi phải đợi lâu rồi.”

Quý Đào Nhiên lập tức cúi đầu đáp: “Thần không dám. Không rõ Vương gia cho gọi đến là vì việc gì?”

Triệu Phủ vẫn giữ nụ cười, nói: “Bổn vương gọi ngươi đến là muốn hỏi về tiệc rượu đêm qua... Không biết ngươi có vui không?”

Quý Đào Nhiên đáp: “Được Vương gia quan tâm, thần tất nhiên là rất vui.”

Bỗng nhiên tiếng ve ngoài vườn im bặt làm cho trong phòng yên lặng đến lạ. Triệu Phủ nheo mắt nhìn chằm chằm Quý Đào Nhiên. Một lát sau, hắn đặt chén trà xuống rồi chậm rãi đứng dậy.

Hắn tiến thẳng tới trước mặt Quý Đào Nhiên rồi dừng lại.

Tiếng ve lại râm ran trở lại, không hiểu sao nghe ra như chứa cả ý cười cợt.

Quý Đào Nhiên cố giữ vẻ bình tĩnh, mỉm cười: “Ý Vương gia là sao, thần chưa hiểu?”

Triệu Phủ thấy Quý Đào Nhiên còn cười được thì ánh nhìn càng thêm gay gắt. Hắn tiến thêm một bước gần đến nỗi giống như mặt kề mặt, cất giọng nói: “Ý của bổn vương là... đêm qua ngươi có gặp trắc phi của ta không?”

Quý Đào Nhiên giật mình: “Vương gia nói vậy là có ý gì? Thần nào dám tùy tiện gặp trắc phi nương nương?”

Triệu Phủ hỏi tiếp: “Thế đêm qua ngươi bỏ dở buổi tiệc để đi đâu?”

Quý Đào Nhiên đáp: “Thần chỉ là đi nhà xí. Có lẽ Vương gia say nên không nhớ.”

Triệu Phủ khẽ nhăn mày: “Đi đến nửa canh giờ sao? Bổn vương còn nghe người ta nói đùa rằng, e là ngươi trượt chân rơi xuống hố xí luôn rồi.”

Quý Đào Nhiên cười gượng: “Thật ra là do thần không biết uống rượu nên ra ngoài hành lang nghỉ một lát.”

Triệu Phủ nghe vậy liền bật cười lớn.

Quý Đào Nhiên lấy hết can đảm nói: “Những lời thần nói đều là thật. Không hiểu vì sao Vương gia lại cười?”

Triệu Phủ nhìn hắn rồi nở nụ cười: “Đêm qua...” Lời còn đang nói dở thì từ trong phòng vang lên một giọng nói khẽ khàng: “Vương gia.”

Ngừng một chút, giọng nữ dịu dàng lại vang lên: “Vương gia nếu đã hỏi xong thì có thể mời Quý đại nhân về được rồi.” Giọng nói ấy vẫn ngọt ngào và bình tĩnh, dường như những tiếng rên rỉ xấu hổ mà Quý Đào Nhiên nghe thấy lúc nãy chỉ là tưởng tượng.

Quý Đào Nhiên chỉ biết đứng yên còn Triệu Phủ thì bật cười, nói: “Ngươi xem kìa... Nàng thật lòng lo cho ngươi đấy. Chậc, đúng là người xưa của nhau.”

Quý Đào Nhiên không biết trả lời thế nào nên đành im lặng.

Triệu Phủ thu lại nụ cười, giọng trầm xuống: “Chuyện trong nhà vốn không nên để người ngoài biết. Trắc phi của ta hiểu rõ điều đó. Nếu ta kể hết với ngươi thì có thể nàng sẽ sợ ta giết ngươi để bịt miệng. Ngươi có hiểu lòng tốt của nàng không?”

Quý Đào Nhiên giật mình, vội nói : “Lời Vương gia nói thần thật sự không hiểu.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc