Ta cảm thấy cơ thể mình dần trở nên lạnh lẽo, bắt đầu từ tay và chân, sau đó lan dần lên tứ chi, cuối cùng đến trái tim.
Nhịp tim của ta ngày càng chậm lại, cho đến khi cuối cùng ngừng đập.
Tốt thôi, coi như đã trả lại những nhịp tim đã đập thừa mỗi lần ta gặp Sở Kỳ An suốt những năm qua.
Có lẽ lúc này, hắn đang động phòng với Tống Thư nhỉ?
Lần này, cuối cùng hắn cũng không cần phải cố ý tắt nến nữa rồi.
---
7
Sáng hôm sau, tất cả đều chứng kiến tình cảm thắm thiết của tân đế và hoàng hậu.
Sở Kỳ An ngồi cùng Tống Thư trong Phượng Nghi Cung, đây là ngày đầu tiên nàng trở thành hoàng hậu.
Theo quy tắc, tất cả các phi tần trong cung đều phải đến chúc mừng nàng ta.
Nhưng Sở Kỳ An không có phi tần nào khác, người duy nhất là ta, quý phi Giang Tụng, hiện đã bị giam vào lãnh cung.
Tống Thư nhẹ nhàng khoác tay Sở Kỳ An, dịu dàng nói: “Giang quý phi dù sao cũng là quý phi, chẳng bằng để nàng ấy đến chúc mừng?”
Ánh mắt Sở Kỳ An tối lại, hắn lạnh lùng đáp: “Nàng ta hạ độc hại nàng, đã bị giam vào lãnh cung, còn cần gặp làm gì?”
Tống Thư dịu giọng: “Giang tỷ tỷ cũng chỉ là nhất thời hồ đồ thôi. Hơn nữa, ta giờ đã lấy chàng rồi, muốn nhận được sự chúc phúc từ mọi người.”
Sở Kỳ An quay sang nhìn gương mặt xinh đẹp của Tống Thư.
Hắn trầm ngâm một lúc lâu, rồi khẽ thở dài: “Chỉ cần nàng vui là được.”
Hắn quay đầu ra lệnh cho thái giám: “Gọi Giang quý phi tới.”
Tống Thư ngồi trên ghế, khóe miệng nở một nụ cười nhàn nhạt.
Khi Giang Tụng thực sự đến, chứng kiến nàng và Sở Kỳ An ân ái thế nào, lúc đó nàng mới thật sự cảm thấy mình thắng.
Nhưng thái giám đi rất lâu vẫn chưa quay lại.
Gần nửa canh giờ sau, thái giám mới trở về, sắc mặt tái nhợt.
Hắn quỳ xuống đất, run rẩy mãi mới thốt ra được vài chữ:
“Giang quý phi... đã băng hà...”
Âm thanh vỡ vụn vang lên trong đại điện.
Chiếc tách trong tay Sở Kỳ An rơi xuống đất.
Cả đại điện im lặng hồi lâu, một lúc sau, Sở Kỳ An bật cười.
Hắn chỉ vào tên thái giám báo tin:
“Trẫm hiểu rồi, là Giang Tụng bảo ngươi báo vậy phải không?
“Ở trong vương phủ bao nhiêu năm mà vẫn không biết phép tắc, chuyện đùa như vậy mà cũng dám nói.
“Nàng ta chẳng phải chỉ muốn trẫm đến thăm nàng sao? Làm nũng như con nít, đúng là do trẫm trước giờ quá chiều chuộng nàng.”
Thái giám ngẩng lên.
Hắn ta không dám nói gì thêm, chỉ có khuôn mặt tái nhợt, đầy nước mắt sợ hãi.
Sở Kỳ An nhìn biểu cảm của thái giám.
Nụ cười của hắn dần biến mất.
Hắn chậm rãi đứng dậy, khẽ nói: “Ngươi nói thật sao?”
Thái giám cúi rạp xuống đất: “Ngàn lần là thật! Khi phát hiện ra Giang quý phi vào sáng nay, thi thể của nàng đã lạnh rồi!”
“Hoàng thượng!”
Tống Thư thốt lên kinh hãi.
Vì nàng ta thấy Sở Kỳ An bỗng chao đảo, suýt ngã xuống đất.
---
**8**
Cuối cùng ta cũng đợi được Sở Kỳ An đến.
Tiếng thái giám vang vọng: “Hoàng thượng giá lâm...”
Nhưng mãi không thấy hắn bước vào.
Sở Kỳ An cứ đứng mãi ở ngoài cửa.
Ngân Xảo với đôi mắt sưng như hai hạt đào, lạnh lùng nói: “Hoàng thượng, đã đến thì vào đi, có gì mà không dám nhìn?
“Nương nương lúc sống yêu thương người như vậy, dù có thành quỷ cũng sẽ không hại người đâu.”
Lời nói đó như một cú đánh mạnh vào sau đầu Sở Kỳ An, khiến hắn lại chao đảo, sắc mặt hoàn toàn tái nhợt.
Tống Thư vội đỡ lấy hắn: “Hoàng thượng...”
Sở Kỳ An hất tay Tống Thư ra.
Hắn bước vào, đi đến bên cạnh ta:
“A Tụng.”
Hắn khẽ gọi.
Ngày trước, chỉ cần hắn gọi ta như thế, ta đều vui vẻ đáp lại: “Dạ!”
Nhưng lần này, ta không thể trả lời hắn nữa.
“A Tụng.” Sở Kỳ An vẫn cố chấp gọi ta, “Nàng không thể chết được, nàng khỏe mạnh như thế, vui vẻ như thế...”
Thái y ở bên cạnh khám cho ta, rồi khẽ nói với Sở Kỳ An:
“Hoàng thượng, có lẽ quý phi qua đời vì tái phát vết thương cũ.
“Sau lưng nàng ấy có ba vết thương do tên bắn, vai trái từng bị trúng một chưởng, mà chưởng đó rất gần với tim.”
Sở Kỳ An sững sờ.
Hắn biết những vết thương này từ đâu mà có.
Thật ra làm sao mà không đau chứ?
Chỉ là ta không quen nói ra thôi.
“Cũ tích chồng chất, lại thêm u uất trong lòng, hạ thần mạo muội đoán rằng, quý phi qua đời do suy kiệt tim mạch...”
Sở Kỳ An cúi nhìn ta.
Hắn đưa tay ra, dường như muốn chạm vào khuôn mặt ta:
“Là trẫm...”
Là trẫm đã hại chết nàng.
Nhưng Sở Kỳ An chưa kịp chạm vào, Ngân Xảo đã đứng dậy, chắn trước mặt ta: “Thi thể không lành, vì long thể an khang, hoàng thượng không nên chạm vào.”
Nàng bảo vệ thi thể của ta, không để Sở Kỳ An chạm tới.
Sắc mặt Sở Kỳ An lại càng trắng hơn.
Hắn biết Ngân Xảo hận hắn.
Ngay cả Ngân Xảo cũng hận hắn, huống hồ...
Hắn khàn giọng hỏi: “A Tụng trước khi ra đi, có oán trách trẫm không?”
Ngân Xảo im lặng: “Nương nương không nhắc tới.”
Nàng lấy ra một bức thư, vẻ mặt lạnh lùng: “Đây là thư nương nương để lại cho hoàng thượng, hoàng thượng hãy tự mình xem đi.”
Sở Kỳ An cho lui tất cả mọi người.
Hắn ngồi một mình trong lãnh cung, ngồi bên cạnh thi thể của ta, mở bức thư ra.
“*Ái như tuyết núi, sáng tựa trăng ngàn. Nghe rằng chàng hai lòng, thiếp đến đây cạn tình.*”
Là bài *Bạch Đầu Ngâm*, bài thơ rất dài.
Tuy nhiên, trên trang đầu tiên của bức thư, chỉ viết bốn câu này rồi dừng lại.
Sở Kỳ An lật sang tờ thứ hai.
“Xin lỗi, mấy câu sau ta quên mất rồi.
Ta sẽ nói thẳng nhé.
Sở Kỳ An, ta thích chàng.
Ta cũng biết chàng không thích ta, nhưng không sao, cảm ơn chàng vì đã đối xử tốt với ta suốt những năm qua.
Ta biết mình không sống được nữa, nên để lại bức thư này để nói với chàng vài câu.
Phía đông hồ có một tảng đá đen lớn, ta hay nằm trên đó ngủ. Mỗi lần nằm ở đó ta cảm thấy rất yên bình, nên mong chàng chôn nó cùng với ta, để ta có thể mãi ngủ trên đó.
Trong cung ta chẳng quen ai ngoài chàng, chỉ có Ngân Xảo luôn ở bên ta. Giờ ta chỉ còn lo lắng cho nàng ấy. Hy vọng chàng cho nàng nhiều bạc, rồi đưa nàng xuất cung, vì chàng cũng biết cung cấm chết tiệt này thật sự không phải nơi dành cho người sống.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

