Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong quán cà phê, Cố Tử Hi và La Vân Sân lại ngồi đối diện nhau ở vị trí cũ. La Vân Sân vẫn gọi một ly Blue Mountain, còn Cố Tử Hi vẫn là nước chanh.
"Em ăn tối chưa?" La Vân Sân hỏi.
Cố Tử Hi gật đầu: "Ăn lâu rồi."
La Vân Sân cười chua xót: "Vậy anh ăn chút gì đó trước nhé, em đợi anh một lát được không?"
"Tùy anh." Cố Tử Hi cúi đầu, tỏ vẻ không liên quan.
La Vân Sân gọi đại một phần bánh ngọt để lót dạ. Vừa rồi hắn cố tình không ăn gì, cũng đoán được cô chắc chắn sẽ mềm lòng mà đến xem, nên cứ luôn để ý người qua lại bên ngoài cửa kính. Giờ hắn mới ăn, cũng là để cô nán lại với hắn thêm chút nữa. Trước đây hắn chưa từng nghĩ tình cảm mình dành cho Cố Tử Hi lại sâu đậm đến thế, đến khi thực sự nhận ra thì đã quá muộn rồi.
La Vân Sân ăn xong bánh, uống hết cà phê lại gọi thêm một ly nữa.
Cố Tử Hi không nhịn được lên tiếng: "Anh uống ít cà phê thôi, tôi nhớ dạ dày anh vốn không tốt."
Nụ cười của La Vân Sân lần này có chút được an ủi: "Bây giờ nhận được một câu quan tâm của em, thì có uống thêm mấy ly nữa cũng đáng."
Cố Tử Hi uống một ngụm nước chanh, không đáp lời. Nếu là trước kia, cô sẽ thấy câu nói này thật ngọt ngào, nhưng giờ chỉ còn thấy châm chọc.
"Tử Hi, anh không dám cầu xin em tha thứ, nhưng anh thật lòng muốn tiếp tục làm bạn với em." La Vân Sân nói đầy tha thiết, không nghe ra chút giả dối nào.
"La Vân Sân, anh căn bản không biết anh đã làm tôi tổn thương sâu sắc đến mức nào đâu." Cố Tử Hi cảm thấy thất vọng, thậm chí tuyệt vọng với cách nghĩ của hắn, "Anh thực sự quá ích kỷ, đến giờ mà vẫn còn muốn coi như không có chuyện gì để làm bạn với tôi sao? Tôi thật sự không có cách nào giả vờ như chưa từng có gì xảy ra."
"Là anh có lỗi với em." La Vân Sân nắm lấy tay cô trên bàn: "Nhưng mà, Tử Hi à, anh thực sự cũng có nỗi khổ tâm riêng."
Cố Tử Hi sững sờ trong giây lát. Khoảnh khắc đó, cô suýt nữa đã tin, nhưng ngay sau đó, cô cảm thấy mình thật nực cười. Cô chua chát hỏi: "Vậy anh nói cho tôi biết, rốt cuộc là nỗi khổ tâm gì?" Nói xong, cô giật tay ra khỏi tay hắn.
La Vân Sân mím môi, như đang chịu đựng nỗi đau khổ cực lớn: "Anh không muốn nói quá nhiều với em, bởi vì nói cho cùng, đáy lòng anh cũng là tự nguyện. Anh đến Đế đô này hơn bốn năm, chứng kiến sự phồn hoa nơi đây, anh thực sự không muốn quay lại sống ở cái thành phố nhỏ bé kia nữa."
Càng nói hắn càng kích động: "Điều kiện hai nhà chúng ta, so ở quê thì không tính là kém, nhưng so với nơi này thì thật sự kém quá xa. Ngay cái ngõ nhỏ đi ra từ cổng phụ trường em, vì có một hội sở tư nhân cao cấp và rạp chiếu phim 4D tốt nhất cả nước, nên bãi đỗ xe quanh đó, mấy chiếc Mercedes bình thường cũng chẳng được coi là xe sang. Tử Hi, anh thật sự nghèo đến sợ rồi, anh cũng muốn sống cuộc sống thượng lưu như vậy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
