Lúc hơn 11 giờ tối mà không liên lạc với cô, khả năng lớn là đang ở phim trường.
“Không phải tháng này bố tớ lại không gửi tiền sinh hoạt đấy chứ…” An Cửu Cửu nhíu mày.
“Mẹ tớ không liên lạc là vì hôm nay bà ấy ở bệnh viện chăm sóc người bệnh.” Trì Thác cắt ngang dòng suy nghĩ của An Cửu Cửu, nhìn đồng hồ rồi cũng hơi nhíu mày: “Không sao, đừng sợ, tớ đưa cậu về.”
Nhà của An Cửu Cửu ở tầng ba, trong một tòa nhà cũ không có thang máy, tầng không cao. Nếu mở cửa sổ, tiếng cãi nhau có thể vọng xuống tận tầng một.
An Hoài Dân đã trở về và đang cãi nhau to với Vương San San.
Đã hơn 11 giờ đêm, cửa sổ và cửa ra vào của các nhà khác đều đóng kín, chỉ có ba mẹ cô là không hề bận tâm đến việc làm phiền hàng xóm, cứ thế cãi nhau không ngừng nghỉ.
“Diễn xuất, diễn xuất, diễn xuất!!!” Giọng của An Hoài Dân nghe như sắp bùng nổ: “Cô muốn làm mẹ của minh tinh đến thế sao? Cô có biết mấy năm nay mình đang làm cái gì không? Năm năm rồi cô làm được trò trống gì không? Học thì học không xong, muốn làm minh tinh thì chỉ chụp được vài cái ảnh vớ vẩn. Giờ khó khăn lắm mới lên được lớp 12, cô lại bảo nó đi đóng phim? Cô dạy con kiểu gì vậy? Cô ra đường mà hỏi! Có ai làm mẹ như cô không!!”
“Anh cũng biết là năm năm rồi sao?” Giọng Vương San San khàn đặc, có vẻ như đã khóc: “Anh đi công tác bao nhiêu năm, anh tự tính xem. Cả năm trời anh về được mấy ngày, anh đếm trên đầu ngón tay đi! Không phải anh nói được thăng chức sao? Không phải anh nói được chuyển vào tuyến kinh doanh tốt sao? Thế tiền đâu? Mười năm trước gửi về hai nghìn tệ một tháng, mười năm sau vẫn chỉ hai nghìn tệ. Anh có biết con gái anh giờ cao bao nhiêu không? Anh có biết học phí, tiền quần áo, tiền sinh hoạt một năm là bao nhiêu không? Anh có biết học đại học cần bao nhiêu tiền không?”
“Nếu không có con gái anh chụp mấy cái ảnh vớ vẩn đó, anh nghĩ mẹ con tôi ăn bằng gì?” Giọng Vương San San nghẹn lại nhưng đầy quyết liệt: “Tôi không sợ ra đường hỏi, anh có giỏi thì ra đường mà hỏi, có ai làm bố như anh không? Anh có tư cách gì mà dạy tôi cách nuôi con? Tôi dạy con có gì sai? Cái gì mà học không được? Anh tưởng đậu trường Nhất Trung dễ lắm sao? Anh tưởng thi vào học viện điện ảnh dễ lắm sao?”
"Rầm!" Một tiếng động lớn vang lên, đèn cảm ứng ở cầu thang sáng bừng cả ba tầng.
An Cửu Cửu mím môi đứng trong hành lang, Trì Thác đứng cạnh cô, cả hai đều im lặng.
“Ông đây làm việc vất vả nuôi cô và con ăn mặc đầy đủ!” Giọng An Hoài Dân thở hổn hển, gầm lên: “Cô còn nói tôi không đủ tư cách dạy con gái sao?!”
“Hôm nay tôi nói rõ ở đây, nếu cô dám đưa nó đi đóng phim, tôi sẽ giết cô! Cùng lắm là không sống nữa! Cưới phải người như cô, tôi thà không lấy vợ còn hơn!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


