“Ục ục ục!” Đầu mụ bị ấn vào trong nước thối, nước liên tục tràn vào miệng mũi.
“Á!” Lưu Thúy Hoa sặc liền mấy ngụm nước lớn, la hét ầm ĩ rồi bị cô kéo từ trong nước ra.
“Á, cứu mạng...” Vừa mới thở được một hơi, Giang Mãn Nguyệt lại ấn đầu mụ vào trong nước.
Lặp đi lặp lại mấy lần, mụ liều mạng giãy giụa, cho đến khi nằm bẹp trên mặt đất cô mới buông tay.
“Khụ khụ khụ!” Mụ bịt miệng nằm sấp trên mặt đất nôn mửa, sắc mặt trắng bệch suýt tắt thở.
Nhìn bộ mặt xấu xí đó, cô lạnh lùng ném lại một câu: “Miệng bà thối như vậy, thì dùng nước phân rửa cho sạch đi!”
Ai dám làm cô không vui, thì kẻ đó cũng đừng hòng sống yên ổn.
Đẩy đống rác rưởi ồn ào cản đường này ra, cô khinh bỉ không thèm nhìn mụ đang nằm sấp trên mặt đất thoi thóp nôn mửa.
Giang Mãn Nguyệt đi thẳng về phía phòng bệnh của Mã Hướng Dương.
“Hướng Dương, sao anh ngốc thế? Lửa lớn như vậy mà anh vẫn xông vào cứu em?”
Trong phòng bệnh khép hờ, đang truyền ra tiếng khóc nũng nịu của phụ nữ.
Mã Hướng Dương nằm trên giường, trên mặt và trên người có những vết bỏng ở các mức độ khác nhau.
Mặc dù không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng khuôn mặt vốn dĩ tuấn tú này coi như bị hủy hoại rồi.
Trên má phải lưu lại một vết sẹo to bằng quả trứng gà, vết sẹo màu hồng nhạt xấu xí.
Gã dịu dàng nắm lấy tay người phụ nữ, ánh mắt tràn ngập vẻ dịu dàng: “Uyển Nhu, em đừng khóc nữa, khóc làm anh đau lòng.”
“Lúc anh tưởng em bị mắc kẹt trong lửa, em có biết anh lo lắng đến mức nào không?”
“Anh suýt tưởng em sắp chết rồi, may mà em không sao, trở về bên cạnh anh.”
Bạch Uyển Nhu ngồi bên mép giường mặc chiếc váy liền màu đỏ, chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng đã thấy yêu kiều thướt tha.
“Chân anh gãy rồi, bác sĩ nói cho dù có hồi phục thì việc đi lại cũng sẽ bị ảnh hưởng.”
Bàn tay ả cẩn thận đặt lên cái chân trái đang bó bột của gã, đôi mắt ngấn lệ đầy vẻ xót xa: “Đau không?”
Bạch Uyển Nhu tuy đã là người sắp ba mươi tuổi, nhưng ăn mặc nhã nhặn, trang điểm tinh tế, nhìn hoàn toàn không giống người đã sinh con.
So với những cô gái trẻ tuổi còn thêm vài phần kiều mị động lòng người, thảo nào Mã Hướng Dương lại si mê ả đến mức chết cũng không sợ.
Dáng vẻ yếu đuối mỏng manh thế này, là đàn ông thì đều sẽ bùng lên ham muốn bảo vệ ả, cho dù có đòi mạng gã thì gã cũng hai tay dâng lên.
“Được rồi, em đừng khóc nữa, anh không đau chút nào!” Mã Hướng Dương giơ tay lau đi những giọt nước mắt đọng trên khóe mi ả.
Dường như người phụ nữ trước mặt là bảo bối quý giá nhất, sợ ả phải chịu chút xíu uất ức.
Bạch Uyển Nhu rơi nước mắt, giọng nói mang theo sự ghen tuông, ôm ngực nức nở làm nũng.
“Nhưng cứ nghĩ đến việc anh kết hôn với Giang Mãn Nguyệt đó, tim em lại đau thắt lại.”
Nghe nhắc đến Giang Mãn Nguyệt, trong mắt Mã Hướng Dương xẹt qua một tia chán ghét và mất kiên nhẫn.
“Anh cưới cô ta chẳng qua là vì tiền và nhà của cô ta thôi, anh sẽ không thực sự chạm vào cô ta đâu.”
“Loại phụ nữ vô vị đó sao có thể so sánh với em được, bây giờ cô ta chẳng qua là vẫn còn chút giá trị lợi dụng.”
“Đợi cô ta nhường công việc cho em, sau này sẽ bắt cô ta nghỉ việc ở nhà ngoan ngoãn hầu hạ chúng ta.”
“Thật sao?” Bạch Uyển Nhu chu môi, nước mắt lưng tròng ngây thơ nhìn gã.
“Đương nhiên là thật rồi!” Mã Hướng Dương lưu luyến nắm lấy tay ả, hai người bất giác xích lại gần nhau hơn.
Hơi thở dồn dập cho đến khi không thể kiềm chế được nữa, môi kề môi, bất chấp tất cả mà hôn nhau.
Giang Mãn Nguyệt nhìn cảnh tượng chói mắt trong phòng bệnh, bàn tay bất giác nắm chặt, ngọn lửa hận thù lan tràn ra khắp cơ thể.
“Rầm!”
Cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh ra, âm thanh làm kinh động đến hai người đang quấn quýt lấy nhau.
Giang Mãn Nguyệt lao tới giật phắt Bạch Uyển Nhu đang say sưa hôn hít ra, túm tóc ả lôi xệch xuống đất.
“Con tiện nhân này, dám ở đây quyến rũ người đàn ông của tao!”
“Đôi cẩu nam nữ chúng mày lại dám lén lút ngoại tình trong phòng bệnh, hôm nay cuối cùng cũng để tao bắt được rồi.”
“Con hồ ly tinh không biết xấu hổ, xem tao có lột da đánh chết mày không.”
Cô tức giận gầm thét, Bạch Uyển Nhu bị túm chặt tóc ấn nghiến xuống đất.
“Bốp! Bốp! Bốp!”
Giang Mãn Nguyệt giơ tay vả liên tiếp vào mặt ả, những cái tát nảy lửa giáng xuống đôi má hồng hào của ả.
Bạch Uyển Nhu chưa kịp phản ứng đã bị đánh cho choáng váng, la hét kêu gào: “Cứu mạng với, đừng đánh nữa!”
Mã Hướng Dương vừa mới hưng phấn vụng trộm với chị dâu góa, giây tiếp theo đã bị xông vào bắt gian tại trận.
Gã giật mình hoảng hốt, hoàn hồn lại mới nhìn rõ là cô, lập tức lớn tiếng quát mắng: “Giang Mãn Nguyệt, cô mau dừng tay lại!”
Theo như thường lệ, gã chỉ cần có một chút không vui là cô sẽ căng thẳng đến mức không chịu nổi.
Đừng nói là động thủ trước mặt gã, ngay cả nói to với gã cũng không dám.
Nhưng Giang Mãn Nguyệt trước mắt giống như một người đàn bà chanh chua, ánh mắt giết người dường như có thể nuốt sống Bạch Uyển Nhu.
Lúc này cô dường như không nghe thấy gì, cưỡi lên người Bạch Uyển Nhu, điên cuồng vả trái vả phải vào mặt ả.
“Con tiện nhân này, tao xem mày còn dám quyến rũ người đàn ông của người khác nữa không.”
Mã Hướng Dương trợn trừng mắt nhìn đến ngây người, đây còn là Giang Mãn Nguyệt mà gã biết sao?
Chân gã đang bó bột không thể cử động, giãy giụa muốn đứng dậy ngăn cản, vừa mới đứng lên đã bị Giang Mãn Nguyệt thúc cùi chỏ.
“Bốp” một cái tát ngược giáng vào mặt gã, trong lúc hỗn loạn trực tiếp khiến gã ngã ngửa trở lại giường.
Mã Hướng Dương ôm má và ngực bị đánh cho choáng váng, xấu hổ và tức giận hét lớn.
“Đừng đánh nữa, khụ khụ khụ, đó, đó là chị dâu của cô!”
“Anh nói con tiện nhân này là chị dâu?” Giang Mãn Nguyệt hoàn toàn không tin, tiếp tục xé rách quần áo của người phụ nữ.
“Tuyệt đối không thể nào, rõ ràng là con hồ ly tinh quyến rũ người đàn ông của người khác.”
“Chị dâu sao có thể ở trong phòng bệnh của anh, hơn nữa còn ôm em chồng hôn nhau.”
Sắc mặt Mã Hướng Dương xanh mét muốn ngăn cản nhưng ngặt nỗi cơ thể không cho phép, bất lực gầm thét điên cuồng.
“Mau dừng tay, Giang Mãn Nguyệt, cô ấy thật sự là chị dâu Bạch Uyển Nhu của cô.”
Bạch Uyển Nhu bị ấn xuống đất đánh đến mức không có sức đánh trả, cho đến khi Giang Mãn Nguyệt đánh mệt rồi mới dừng tay.
Cô xoa xoa cổ tay đau nhức, lúc này mới cúi đầu nhìn người phụ nữ đầu tóc rối bời đang bị đè dưới thân.
“Hu hu hu!” Hai má Bạch Uyển Nhu bị đánh thành đầu heo sưng vù lên.
Tóc cũng bị giật đứt một mớ lớn, cổ áo bị xé rách lộ ra một mảng lớn da thịt trắng ngần.
Ả nhếch nhác ôm má yếu ớt nức nở: “Cô, đánh nhầm người rồi, tôi không có!”
“Chị dâu? Thật sự là chị sao?” Giang Mãn Nguyệt dường như mới nhìn rõ ả.
Cô đỏ ngầu đôi mắt, đau khổ ôm ngực như bị sét đánh.
“Sao lại là chị, chị dâu, ngày thường tôi đối xử với chị không tệ, tại sao chị lại quyến rũ người đàn ông của tôi.”
Cô không thể tin nổi nhìn hai người, đau đớn tột cùng nước mắt tuôn rơi lã chã.
“Nếu không phải tôi đến thăm bệnh, thì đâu biết được chuyện chị và Mã Hướng Dương sau lưng tôi hôn nhau trên giường?”
Cái gì? Em chồng và chị dâu hôn nhau trong phòng bệnh?
Chủ nhiệm Lý vừa hay dẫn người đuổi đến cửa phòng bệnh, liền nghe thấy cuộc đối thoại cực sốc này.
Vừa đến đã thấy cảnh tượng động trời trước mắt, nhìn thấy Bạch Uyển Nhu quần áo xộc xệch, tất cả mọi người vội vàng quay mặt đi.
Người trong nhà máy dệt bông ai cũng nghe nói Mã Hướng Dương mập mờ với chị dâu, quan hệ hai người không rõ ràng.
Lần này thì bằng chứng rành rành rồi, hai người làm chuyện xằng bậy bị Giang Mãn Nguyệt bắt gian tại trận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)