Trơ mắt nhìn Mã Hướng Dương bị xe cứu thương chở đi, cô lại không hề đi theo.
May mà nơi bốc cháy chỉ là nhà kho của nhà máy dệt bông, hiện tại ngọn lửa đã được dập tắt.
Cô đi thẳng đến văn phòng chủ nhiệm, nhìn thấy Giang Mãn Nguyệt, Chủ nhiệm Tôn có chút nghi hoặc.
“Đồng chí Giang? Phó chủ nhiệm Mã không phải đã được đưa đến bệnh viện rồi sao? Sao cô lại ở đây?”
Chủ nhiệm Tôn là một người phụ nữ trung niên ngoài bốn mươi tuổi, ngày thường cũng rất hòa nhã.
“Chủ nhiệm!” Giang Mãn Nguyệt bước thẳng tới hỏi: “Xin hỏi đơn xin kết hôn của tôi và Mã Hướng Dương đã được nộp lên chưa ạ?”
“Đơn xin kết hôn?” Chủ nhiệm Tôn gật đầu: “Hôm qua đã nộp lên rồi, sao thế? Đồng chí Giang?”
“Chủ nhiệm Tôn, phiền cô hủy đơn xin kết hôn giúp tôi, cuộc hôn nhân này tôi không muốn tiếp tục nữa!”
“Cái gì?” Chủ nhiệm Tôn sững sờ, tưởng mình nghe nhầm.
Nhà máy dệt bông ai mà không biết Giang Mãn Nguyệt yêu Mã Hướng Dương say đắm, bảy năm nay đối với gã là một lòng một dạ.
“Tiểu Giang, Hướng Dương đã làm sai chuyện gì sao? Tại sao lại không kết hôn nữa?”
“Chủ nhiệm Tôn, chỉ là tôi đã nghĩ thông suốt rồi, gượng ép sẽ không có hạnh phúc.”
Giang Mãn Nguyệt nặn ra hai giọt nước mắt, thái độ rất chân thành: “Phiền cô gọi một cuộc điện thoại, hủy đơn xin kết hôn.”
Chủ nhiệm Tôn là người khá công bằng, bà nghĩ đến những tin đồn về mối quan hệ mập mờ giữa Mã Hướng Dương và chị dâu góa.
Hôm nay gã lại vì cứu Bạch Uyển Nhu mà rời khỏi đám cưới, xem ra lần này cô đã hoàn toàn đau lòng rồi.
“Tiểu Giang, cô nghĩ kỹ chưa, đơn xin kết hôn này nếu rút lại thì không thể hối hận đâu.”
“Chủ nhiệm, tôi không hối hận!” Ánh mắt cô kiên định, không có vẻ gì là dao động.
Chủ nhiệm Tôn thở dài một tiếng: “Được rồi, tôi sẽ gọi điện thoại hỏi giúp cô.”
Bà lập tức gọi điện thoại cho phòng đăng ký kết hôn: “Được, vậy tốt, tôi biết rồi!”
“Đồng chí Giang, phòng đăng ký kết hôn vẫn chưa xét duyệt, đã nói rõ sẽ hủy bỏ đơn xin kết hôn của cô.”
Chủ nhiệm Tôn chậm rãi nói: “Đơn xin bị hủy, khoảng ba ngày sau cô mới nhận được thông báo.”
Giang Mãn Nguyệt căng thẳng đến mức lòng bàn tay toát mồ hôi, nghe thấy lời này, tảng đá lớn trong lòng mới được buông xuống.
May mà Mã Hướng Dương luôn không muốn cưới cô, cô hối thúc dăm lần bảy lượt gã mới miễn cưỡng viết đơn xin kết hôn.
Lúc này có thể hủy đơn trước khi giấy chứng nhận kết hôn được cấp, mọi chuyện vẫn còn kịp.
Nếu không với cái gia đình hút máu đó, cô mà muốn ly hôn chắc chắn sẽ vô cùng khó khăn.
“Cảm ơn Chủ nhiệm Tôn!” Giang Mãn Nguyệt đỏ hoe mắt, rối rít cảm ơn.
Chủ nhiệm Tôn nhìn bóng lưng cô rời đi, không kìm được lại thở dài một tiếng: “Haiz, tội nghiệp.”
Lại là một nữ đồng chí bị tổn thương tình cảm, nếu không phải quá thất vọng thì cũng sẽ không yêu cầu rút đơn xin kết hôn.
Giang Mãn Nguyệt trút được gánh nặng rời đi, tính toán thời gian còn nửa tháng nữa giấy báo trúng tuyển đại học sẽ đến.
Lần này tuyệt đối không để đôi cẩu nam nữ này đắc ý, cô phải giành lại cuộc đời của mình.
Nhưng muốn đi học đại học, còn cần học phí và sinh hoạt phí.
Những năm qua toàn bộ tiền lương của cô đều trợ cấp cho gia đình Mã Hướng Dương, duy chỉ còn lại tiền tuất của ba mẹ.
Ba mẹ cô là công nhân lâu năm của nhà máy dệt, bảy năm trước khi xảy ra lũ lụt, trong lúc giúp di dời tài sản nhà máy và người dân đã không may qua đời.
Đơn vị bồi thường cho Giang Mãn Nguyệt sáu ngàn đồng tiền tuất, nhưng lúc đó cô mới mười sáu tuổi.
Trớ trêu thay cô lại trúng tiếng sét ái tình với Mã Hướng Dương, trước sau trợ cấp cho nhà họ Mã hết ba ngàn đồng.
Nghĩ đến đây, trong lòng cô hận sự ngu ngốc của mình năm xưa, vậy mà lại lấy tiền mồ hôi nước mắt của ba mẹ cho những kẻ cặn bã này tiêu xài.
Tuy chỉ còn lại một nửa, nhưng số tiền này cũng đủ trang trải học phí và sinh hoạt phí đại học của cô.
Giang Mãn Nguyệt nghĩ đến đây, cô rảo bước nhanh về nhà.
Tầng một khu tập thể nhà máy dệt, căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách này cũng là do nhà máy bồi thường cho ba mẹ.
Cô vừa đẩy cửa phòng ra, đột nhiên một bóng người lao nhanh về phía cô.
“Bịch” một tiếng, kẻ đó dùng đầu húc mạnh vào bụng cô, đau đến mức cô lùi lại vài bước.
Cậu bé sáu bảy tuổi mặc bộ quân phục nhỏ màu xanh lá cây, khuôn mặt hung dữ trừng mắt nhìn Giang Mãn Nguyệt.
Đứa trẻ nghiêng đầu vung tay mắng chửi cô: “Con lợn ngu ngốc này, mày về đây làm gì?”
“Chỉ dựa vào mày mà cũng xứng bước vào cửa nhà họ Mã tao sao, mau thu dọn đồ đạc cút ra ngoài.”
“Cho dù mày có gả cho chú tao, thì sớm muộn gì cũng là thứ đồ bỏ đi bị đuổi cổ thôi.”
“...”
Đứa trẻ trước mắt là Mã Hiểu Quân, nó còn nhỏ tuổi mà để cái đầu trọc lóc tròn vo như một quả trứng luộc.
Kẻ vô ơn bội nghĩa mà cô từng tận tâm nuôi nấng suốt bốn mươi năm ở kiếp trước, quả nhiên vẻ bề ngoài cũng xấu xí như nội tâm của nó.
Những lời chửi mắng chói tai của đứa trẻ chồng chéo với nỗi đau bị thiêu chết ở kiếp trước, trong ngực Giang Mãn Nguyệt bỗng nhiên bùng lên ngọn lửa giận.
Thấy Giang Mãn Nguyệt ôm bụng không nói gì, Mã Hiểu Quân càng thêm kiêu ngạo.
Nó vậy mà lại cầm lấy thanh gỗ nhỏ bên cạnh đánh tới: “Cút ra ngoài, đây là nhà của ba tao và mẹ tao.”
Nhà của ba mẹ nó? Xem ra đứa trẻ này cũng đã sớm biết Mã Hướng Dương là ba ruột của nó.
Cô cười nhạo bản thân mình quá ngu ngốc, bí mật mà cả nhà đều biết chỉ có mình cô bị dắt mũi.
Giây tiếp theo, tên súc sinh nhỏ vẫn đang mở miệng chửi bới tục tĩu đã bị xách lên.
“Bốp bốp bốp!” Giang Mãn Nguyệt giật lấy thanh gỗ, hung hăng quất mạnh vào mông nó.
“Đây là nhà mày? Trên sổ đỏ viết tên mày à? Có cút thì cũng là mày cút ra ngoài!”
“Á!” Mã Hiểu Quân ôm cái mông bị đánh, nước mũi nước mắt tèm lem gào khóc thảm thiết.
“Cứu mạng với, hu hu hu!”
Từ nhỏ nó đã là cục cưng được cả nhà nuông chiều, người nhà đâu nỡ đánh nó một cái.
Vài gậy giáng xuống, cô đánh nó đến mức ba mẹ nó cũng không nhận ra, nhưng dù có vậy cũng không bằng một phần vạn nỗi đau mà tên súc sinh này thiêu chết cô.
Trong nhà nghe thấy tiếng động, một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi chạy ra.
Trên đầu cô ta đang cuốn lô uốn tóc, mặc chiếc váy liền màu hồng thịnh hành nhất hiện nay.
Mã Hồng Hà là em gái của Mã Hướng Dương, cô ta trừng đôi mắt tam giác khi thấy Giang Mãn Nguyệt lại dám ra tay với Mã Hiểu Quân.
“Giang Mãn Nguyệt, con tiện nhân này, dám đánh Hiểu Quân, cô điên rồi sao?”
Em chồng kích động chỉ vào cô mắng chửi: “Cô còn không mau buông ra, có tin tôi bảo anh trai tôi không cưới con đàn bà chanh chua như cô vào cửa không.”
Trước đây nếu nghe thấy lời đe dọa như vậy, Giang Mãn Nguyệt chắc chắn sẽ hoảng hốt vội vàng xin lỗi.
Giống như con chó Nhật nịnh nọt mua đủ loại quà cáp tặng cô ta, như vậy cô ta mới chịu nói vài lời tốt đẹp trước mặt Mã Hướng Dương.
Dù sao kiếp trước điều sợ nhất chính là Mã Hướng Dương không cưới cô, còn lúc này cô chỉ muốn hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà cô ta.
Thấy cô không nói gì, Mã Hồng Hà nở nụ cười đắc ý: “Hừ, biết sợ rồi chứ gì? Còn không mau xin lỗi Hiểu Quân đi.”
Con người, không chết trong im lặng, thì sẽ bùng nổ trong im lặng.
Giang Mãn Nguyệt cười khẩy lạnh lùng, nếu có thể, bây giờ cô chỉ muốn bóp chết nó.
“Xin lỗi nó? Người phải xin lỗi là nó!” Cô tiếp tục quất mạnh vào mông nó không hề nương tay.
“Á!” Mã Hiểu Quân gào khóc thảm thiết, nếu nó không xin lỗi thì hôm nay cô sẽ đánh nát mông nó.
Cuối cùng tên súc sinh nhỏ chịu không nổi đành mở miệng cầu xin: “Cháu xin lỗi, hu hu hu, cháu không dám nữa đâu!”
Cho đến khi nó khóc đến mức thở không ra hơi, cô mới buông tay ra, xoa xoa cổ tay đau nhức.
Ánh mắt giết người của Giang Mãn Nguyệt phóng thẳng tới, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta run sợ.
“Nhớ kỹ những lời mày nói, sau này nếu tao còn nghe mày nói hươu nói vượn, tao gặp mày lần nào đánh mày lần đó!”
Mã Hồng Hà không thể tin nổi, trợn mắt há hốc mồm, vội vàng đỡ Mã Hiểu Quân đang khóc ngất lên.
Người phụ nữ này hôm nay điên rồi sao? Ngày thường gặp cô ta đến ho he nửa lời cũng không dám, vậy mà dám ra tay với Hiểu Quân.
Cô ta nghiến răng hậm hực nói: “Cô, cô đợi đấy cho tôi, đợi anh trai tôi về chắc chắn sẽ không tha cho cô!”
Mã Hướng Dương không tha cho cô? Hừ! Lúc này cái mạng nhỏ của gã sắp mất rồi.
Ánh mắt tàn nhẫn của cô khiến Mã Hồng Hà lạnh sống lưng, nghẹn họng vội vàng ngậm miệng lại.
Sau khi trọng sinh trở về nhà, cô khinh thường không thèm để ý đến bọn họ, đứng trong nhà đảo mắt nhìn quanh căn nhà quen thuộc.
Cách bài trí ở đây đều giống như trong ký ức, điểm khác biệt duy nhất là Giang Mãn Nguyệt đã trọng sinh trở về.
Đi thẳng ra ban công, phòng của cô chính là không gian chật hẹp được ngăn ra từ ban công.
Trên ban công kéo một tấm rèm vải thô sơ, chật hẹp đến mức chỉ kê vừa một chiếc giường gấp đơn.
Chỗ này mùa hè nóng đến mức toát mồ hôi hột có thể say nắng, mùa đông đắp hai cái chăn bông vẫn lạnh run bần bật.
Căn nhà ba phòng ngủ một phòng khách, hai ông bà già Lưu Thúy Hoa một phòng, Mã Hướng Dương và Mã Hiểu Quân một phòng, Bạch Uyển Nhu và Mã Hồng Hà một phòng.
Cô nhường nhà cho cả gia đình hút máu này ở, còn bản thân lại ngủ ở nơi chật hẹp này.
Kiếp trước thật sự quá ngu ngốc, lúc này cô hận không thể tự tát mình hai cái.
Giang Mãn Nguyệt đi ra ban công lập tức ngồi xuống mép giường, dựa vào ký ức mò mẫm dưới gầm giường một lúc.
Tìm thấy một chiếc hộp sắt cũ kỹ, sáu ngàn đồng tiền bồi thường của ba mẹ nay còn lại ba ngàn đồng.
Cô hăm hở mở ra, nào ngờ bên trong lại là một chiếc hộp trống không.
Trong nháy mắt máu toàn thân đông cứng lại, bên trong chỉ còn lại vài đồng xu và tiền lẻ.
Tiền, biến mất rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)