Nhìn vẻ mặt này của bọn họ, Giang Mãn Nguyệt nở nụ cười lạnh lùng: “Tôi đã nói rồi, Mã Hướng Dương không ở đây.”
“Không thể nào!” Mã Hồng Hà kích động xông vào phòng: “Tôi, tôi tận mắt nhìn thấy anh hai đi vào.”
Cô ta nói xong câu này vội vàng bịt miệng lại, nhưng trợn tròn hai mắt nhìn khắp phòng quả thực không có ai.
“Không phải là trốn đi rồi chứ?” Lưu Thúy Hoa lập tức kiểm tra sau cửa phòng.
Thậm chí còn mở toang tủ quần áo ra tìm kiếm: “Hướng Dương, con ở đâu vậy?”
“Em biết rồi, anh hai, không phải anh trốn dưới gầm giường rồi chứ?”
Mã Hồng Hà trực tiếp lật ga trải giường nhìn xuống gầm giường, kết quả vẫn trống không.
“Chuyện gì thế này?” Lúc này hai mẹ con mù mờ: “Sao lại không có ai?”
Điệu bộ này không giống như đi tìm con trai, mà giống như đi bắt gian hơn.
“Các người đây là muốn làm gì?” Giang Mãn Nguyệt lạnh mặt chất vấn: “Tôi đã nói rồi, Mã Hướng Dương không có trong phòng tôi.”
“Không thể nào!” Lưu Thúy Hoa không thể tin nổi, lẩm bẩm, một người sống sờ sờ sao có thể không có ở đây chứ?
Tối hôm qua bọn họ tận mắt nhìn thấy Mã Hướng Dương vào phòng Giang Mãn Nguyệt, hơn nữa phòng bên cạnh thỉnh thoảng lại truyền đến động tĩnh.
Nghĩ là biết trong phòng này rốt cuộc đang làm gì, cho nên canh đúng giờ sáng sớm lúc đông người đến gõ cửa.
Mục đích là muốn cho tất cả mọi người đều biết Giang Mãn Nguyệt đã ngủ với Mã Hướng Dương.
Đến lúc đó, cho dù cô có làm ầm lên thì người ta cũng sẽ chỉ nói cô không đứng đắn, chủ động leo lên giường đàn ông.
Huống hồ ai mà không biết cô bám đuôi nhà họ Mã suốt bảy năm, cho dù cô có nói rách cả họng cũng chẳng ai tin.
Mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của bọn họ, nhưng kết quả lại không thấy Mã Hướng Dương đâu?
“Mẹ, anh hai không ở đây, vậy rốt cuộc đi đâu rồi?” Mã Hồng Hà trong lòng bắt đầu bất an.
Lưu Thúy Hoa lúc này cũng hoảng hốt chất vấn: “Giang Mãn Nguyệt, mày giấu con trai tao ở đâu rồi?”
Giang Mãn Nguyệt cười lạnh chất vấn: “Mọi người bị hoa mắt rồi à? Tôi và Mã Hướng Dương đã hủy hôn, anh ta mắc mớ gì phải đến phòng tôi?”
“Hơn nữa anh ta là một người sống sờ sờ, chẳng lẽ còn có thể mất tích được?”
Lưu Thúy Hoa bị hỏi đến mức nghẹn họng trân trối, chân của Mã Hướng Dương hiện giờ vẫn đang bị tàn phế cơ mà.
Người không ở trong phòng Giang Mãn Nguyệt thì có thể ở đâu? Không phải là tự mình ra ngoài rồi chứ?
“Mẹ, mau đi tìm anh hai đi!” Mã Hồng Hà không yên tâm, hai mẹ con chẳng thèm bận tâm đến Giang Mãn Nguyệt nữa mà vội vàng chạy ra ngoài.
Nhưng trong sân không có, trong khu tập thể vậy mà cũng không tìm thấy.
“Trời đất ơi, Hướng Dương rốt cuộc con đi đâu rồi, không lẽ đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì rồi sao?”
Giang Mãn Nguyệt đứng giữa khu tập thể lớn tiếng gọi: “Có ai không, mọi người mau đến giúp tìm người với!”
Cô gào lên một tiếng như vậy, hàng xóm vừa nãy nghe bát quái trong khu tập thể thi nhau thò đầu ra.
“Ái chà, chuyện gì vậy? Phó bí thư Mã vậy mà lại mất tích rồi?”
Lần này ngay cả xưởng trưởng sống ở tầng trên cũng bị đánh động, ông ló đầu ra hỏi: “Có chuyện gì thế? Đồng chí Mã làm sao vậy?”
Lưu Thúy Hoa vỗ đùi sốt sắng khóc lóc gào thét: “Tối hôm qua tôi rõ ràng nhìn thấy Hướng Dương đến phòng Mãn Nguyệt.”
“Kết quả sáng nay người đã biến mất rồi, không phải là xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì rồi chứ.”
Mụ kích động chỉ thẳng tay vào Giang Mãn Nguyệt: “Giang Mãn Nguyệt, có phải mày đã hại chết con trai tao rồi không?”
Mụ già khốn kiếp này đúng là thích vừa ăn cướp vừa la làng, cho dù không tìm thấy người thì cũng phải giẫm đạp cô một cái mới chịu.
Chỉ cần biến chuyện tối hôm qua hai người ở chung một phòng thành sự thật thì sau này cô có muốn hủy hôn cũng không xong.
Giang Mãn Nguyệt tỏ vẻ khó xử nói: “Thím Lưu, tôi thấy thím lớn tuổi rồi nên mắt quáng gà nhìn nhầm rồi phải không?”
“Tối hôm qua tôi ở trong phòng một mình, từ đầu đến cuối đều không nhìn thấy Mã Hướng Dương.”
“Tôi biết rồi, các người muốn bắt tôi lấy tiền ra bảo lãnh Bạch Uyển Nhu, cho nên thím đây là muốn cố ý bôi nhọ danh dự của tôi?”
“Tôi, tôi không có!” Lưu Thúy Hoa bị vỗ mặt đến mức đỏ bừng: “Bảo lãnh cái gì, cô đừng nói bậy.”
Mã Hồng Hà chỉ thẳng mặt cô chửi mắng: “Giang Mãn Nguyệt, mày chắc chắn là vì không muốn đưa tiền nên đã hại anh hai tao, mau nói anh ấy ở đâu?”
“Tôi đã nói là không biết rồi, các người cứ nhất quyết đổ vấy cho tôi làm gì.” Giang Mãn Nguyệt thản nhiên bĩu môi.
Tối hôm qua tầng một làm ầm ĩ lớn như vậy, xưởng trưởng Lưu ở tầng trên cũng nghe thấy.
Nghe thấy tiếng cãi vã ăn cắp tiền gì đó, cả nhà ma cà rồng nhà họ Mã này tất cả mọi người đều biết vô liêm sỉ đến mức nào.
Tiếng bàn tán xung quanh cũng không dứt bên tai: “Mã Hướng Dương này nửa đêm chạy đến phòng người ta Mãn Nguyệt muốn làm gì?”
“Còn có thể làm gì? Chẳng phải là chuyện đó của đàn ông sao, Mãn Nguyệt muốn từ hôn bọn họ muốn gạo nấu thành cơm chứ sao.”
“Cô Bạch Uyển Nhu đó bị bắt rồi, quan hệ của hai người họ vẫn luôn không rõ ràng.”
“Tôi thấy nhà họ Mã này là đòi tiền không được thì muốn có được người trước, đúng là đủ không biết xấu hổ!”
“...”
Dưới sự dẫn dắt của Giang Mãn Nguyệt, tất cả mọi người đều nhìn ra bộ mặt xấu xa của người nhà họ Mã.
Tức đến mức hai mẹ con mặt đều đen lại, còn sốt sắng muốn biện minh: “Các, các người đừng nghe Giang Mãn Nguyệt nói bậy!”
Xưởng trưởng Lưu nhìn đám đông đang bàn tán xôn xao: “Được rồi! Mọi người đừng đứng ngây ra đó nữa, mau tìm người trước đi!”
Dù sao Mã Hướng Dương cũng là người của khu tập thể, lại đang làm phó chủ nhiệm phòng thu mua.
Người trong khu tập thể vội vàng tản ra giúp tìm người, nhưng tìm suốt một lúc lâu vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu.
“Trời đất ơi, không xong rồi!” Đúng lúc này, một người đàn ông mặc đồ bảo hộ lao động của trại chăn nuôi hớt hải chạy tới.
Đây chính là lão Lưu quản lý trại lợn bên cạnh, ông ta kích động vừa chạy vừa hét lớn gọi mọi người.
“Hú vía, dọa chết ông đây rồi, sáng sớm ra đã thấy trong chuồng lợn có một người!”
Nghe thấy lời này, mọi người thi nhau đi về phía trại lợn đối diện đường.
Vì cách rất gần, cho nên đi vài bước đã đến hiện trường.
Lão Lưu dẫn theo một đám người đông nghịt đến trước chuồng lợn, ngay lập tức một mùi hôi thối nồng nặc khó ngửi xộc thẳng vào mũi.
Giang Mãn Nguyệt vội vàng bịt mũi miệng: “Người này ở đâu vậy?”
“Chẳng phải ở kia sao?” Lão Lưu chỉ vào trong chuồng lợn, mấy con lợn nái già đang nằm sấp trên đất.
Ở giữa bầy lợn béo ị có một người đang nằm sấp, đầu cắm xuống đất, mông chổng lên trời trần như nhộng.
“Ái chà!” Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người đều kinh hô che mặt: “Trời ơi, đây là ai vậy?”
“Giữa thanh thiên bạch nhật lại nằm trong chuồng lợn, thế mà ngay cả quần áo cũng không thèm mặc!”
Lưu Thúy Hoa liếc mắt một cái đã nhận ra vết bớt trên mông người đàn ông, liền vỗ đùi đành đạch gào lên: “Trời đất ơi, Hướng Dương ơi!”
“Mẹ, mẹ nói cái gì?” Mã Hồng Hà che mắt, cũng nhìn về phía cái mông trần truồng của người đó.
Vết bớt màu xanh giữa hai cánh mông to bè vô cùng rõ ràng, chủ yếu là chân phải còn đang bó bột.
“Anh hai!” Cô ta kinh hô thành tiếng, còn phát hiện ra chiếc xe lăn đổ bên cạnh trong chuồng lợn.
Một con lợn nái già đang cọ tới cọ lui trên mông hắn, phát ra tiếng hịt hịt phấn khích.
Cảnh tượng này thật khiến người ta không dám nhìn thẳng, quả thực là quá mức kích thích!
“Trời đất ơi!” Lưu Thúy Hoa sụp đổ hoàn toàn, suýt nữa ngất lịm đi: “Hướng Dương ơi!”
“Mẹ!” Mã Hồng Hà vội vàng đỡ mụ: “Anh hai, sao anh lại ở đây vậy?”
“Không nghe thím Lưu đều nói phải rồi sao? Mông con trai mình mụ còn có thể nhận nhầm à.”
“...”
Cả khu tập thể đều nhìn về phía chuồng lợn, bắt đầu chiêm ngưỡng cái mông của Mã Hướng Dương.
Vừa nãy hai mẹ con họ còn mạnh miệng thề thốt nói hắn đến phòng Giang Mãn Nguyệt, kết quả lại bị phát hiện đang ngủ chung với bảy con lợn nái già.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)