Khu tập thể.
Bạch Uyển Nhu đang nấu cơm, mùa hè trong bếp là nơi nóng bức khó chịu nhất.
Mã Hướng Dương và Mã Khánh Tường đều là bệnh nhân không thể tự cử động, còn Lưu Thúy Hoa thì vắt chéo chân ngồi ngoài phòng khách cắn hạt dưa.
Cô em chồng Mã Hồng Hà lười chảy thây, sau khi tốt nghiệp cấp ba không chịu đi làm, ngày ngày chỉ biết ở nhà ăn bám.
Bạch Uyển Nhu tuy không cam lòng, nhưng vì muốn giữ cái mác hiền thục của mình nên đành phải nhẫn nhịn.
Quần áo sau lưng ả đều bị mồ hôi thấm ướt sũng, mồ hôi trên trán không ngừng nhỏ giọt.
“Ăn cơm thôi!” Ả bưng thức ăn lên, cả nhà lập tức ngồi vào bàn.
“Mẹ, anh Hướng Dương, mau ăn cơm đi!” Ả ra vẻ hiền thục xới cơm.
Đói suốt từ sáng đến giờ, cả nhà vừa bưng bát lên định ăn.
Mã Hồng Hà nhìn mâm cơm một màu xanh ngắt trên bàn, sắc mặt lập tức sa sầm: “Chị dâu, chị nấu cái gì thế này?”
“Cả bàn toàn bắp cải với củ cải thì thôi đi, đến một chút thịt cá cũng không thấy đâu!”
“Đúng thế!” Lưu Thúy Hoa cũng hùa theo nhíu mày không hài lòng: “Thằng Hướng Dương đang bị thương, cần phải bồi bổ đàng hoàng chứ.”
“Nói thế nào cũng phải hầm một nồi canh xương to chứ, toàn rau là rau thế này thì ăn uống cái gì?”
Hai mẹ con oán trách khiến bàn tay đang cầm đũa của Bạch Uyển Nhu bất giác siết chặt.
Mã Hiểu Quân cũng bĩu môi: “Mẹ, con muốn ăn thịt kho tàu, không thích ăn rau xanh.”
Ngày thường chuyện đi chợ nấu cơm trong nhà đều do một tay Giang Mãn Nguyệt lo liệu, bây giờ cô phủi tay bỏ đi, mọi việc đành phải đổ lên đầu ả.
Nấu xong bữa cơm còn bị chê bai đủ đường, ả chỉ biết cắn răng nhìn Mã Hướng Dương.
Ngay cả mấy chậu lớn quần áo dính đầy phân và nước tiểu của bố chồng, vừa rồi cũng là ả phải nhịn buồn nôn để giặt sạch.
Vừa nấu cơm vừa giặt quần áo, ngày thường ả có bao giờ phải chịu nỗi uất ức thế này đâu.
Đôi bàn tay mềm mại đã bị nước nóng và dầu mỡ làm cho đỏ ửng lên, nhìn thấy Bạch Uyển Nhu nước mắt lưng tròng, Mã Hướng Dương vừa bất lực lại vừa xót xa.
“Mẹ, Hồng Hà, Uyển Nhu khó khăn lắm mới nấu được bữa cơm, mọi người bớt nói vài câu đi.”
“Mẹ còn tiền không? Chiều nay ra ngoài mua thêm chút đồ ăn ngon về là được.”
“Cái gì? Mẹ làm gì có tiền chứ!” Lưu Thúy Hoa vừa nghe nhắc đến tiền liền trợn mắt: “Trước đây đồ ăn thức uống trong nhà đều do Giang Mãn Nguyệt mua cả đấy.”
Cả nhà ăn của cô, uống của cô, ở nhà của cô, giờ cô mặc kệ không quản nữa thì cả nhà chỉ có nước ăn cám nuốt rau.
Mã Hướng Dương móc túi quần, cái túi quần lúc này còn sạch hơn cả mặt gã.
Ăn xong bữa cơm nhạt nhẽo, Bạch Uyển Nhu thật sự không thể chờ đợi thêm được nữa.
Công việc của Giang Mãn Nguyệt đã bán cho ả, vị trí nhân viên kiểm chất lượng có biết bao nhiêu người nhòm ngó, ả phải mau chóng nắm chắc trong tay mới yên tâm.
Chân của Mã Hướng Dương vẫn chưa khỏi, đành phải ngồi trên xe lăn để ả đẩy đến nhà máy dệt.
Trong văn phòng chủ nhiệm.
“Cạch!” một tiếng, con dấu chuyển nhượng công việc được đóng xuống.
Nhìn thấy Chủ nhiệm Tôn ký tên, Bạch Uyển Nhu không kìm nén được lộ ra nụ cười.
Cuối cùng, công việc này cũng đến tay ả rồi.
Mã Hướng Dương vẻ mặt bối rối ngồi bên cạnh, Chủ nhiệm Tôn thấy gã đến thì có chút bất ngờ.
“Phó chủ nhiệm Mã, không phải cậu vẫn đang dưỡng thương ở bệnh viện sao? Sao lại đến đây thế này?”
Gã cũng muốn nằm viện dưỡng thương lắm chứ, nhưng ngặt nỗi không có tiền đóng viện phí nên mới bị đuổi ra ngoài.
Mã Hướng Dương ấp úng mở miệng: “Chủ nhiệm Tôn, tôi có thể ứng trước tiền lương tháng này được không?”
Viện phí ở bệnh viện vẫn chưa đóng, sinh hoạt phí trong nhà cũng đã cạn kiệt.
Giang Mãn Nguyệt thì vẫn đang giận dỗi mặc kệ gã không quan tâm, cho nên trước mắt gã đành phải mặt dày đến đây vay tiền.
Chủ nhiệm Tôn lộ vẻ mặt khó xử, ánh mắt không giấu nổi sự khinh bỉ lướt qua người Bạch Uyển Nhu.
“Phó chủ nhiệm Mã, hôm qua cậu vừa mới vay của nhà máy ba ngàn đồng để mua lại công việc cho đồng chí Bạch.”
“Xưởng trưởng đã đặc biệt dặn dò, sau này mỗi tháng tiền lương của cậu đều phải khấu trừ năm mươi đồng.”
“Cho đến khi trừ hết khoản nợ ba ngàn đồng mới thôi, thế nên bây giờ tôi chỉ có thể cho cậu ứng trước ba mươi bảy đồng.”
Một tháng được tám mươi bảy đồng tiền lương, trừ đi năm mươi đồng trả nợ thì chỉ còn lại ngần này.
“Tôi biết rồi!” Trong lòng gã đầy bất mãn, nhưng cũng chỉ có thể nhận lấy ba mươi bảy đồng tiền ứng trước ít ỏi còn lại.
Trong nhà có đến năm sáu miệng ăn, chút tiền này căn bản không đủ để cầm cự nổi nửa tháng.
Huống chi khuôn mặt và cái chân bị bỏng của gã vẫn cần phải tiếp tục điều trị, kết quả như vậy hoàn toàn không phải là điều gã mong muốn.
Gã bắt buộc phải mau chóng dỗ dành Giang Mãn Nguyệt, để cô tiếp tục ngoan ngoãn dâng tiền ra mới được.
Mã Hướng Dương ôm một bụng lửa giận, đang định quay người rời đi.
“À, đúng rồi!”
Chủ nhiệm Tôn nhớ ra điều gì đó, lấy từ trong ngăn kéo ra một phong thư.
“Vừa hay đồng chí Giang không còn ở đơn vị nữa, cậu mang cái này về cho cô ấy đi.”
Mã Hướng Dương nhìn phong thư nhíu mày, phong thư này vậy mà lại gửi từ sở đăng ký kết hôn.
Chủ nhiệm Tôn còn chưa kịp ngăn cản, gã đã nhanh tay mở phong thư ra, khi nhìn thấy nội dung bên trong thì cả người sững sờ.
“Đây chẳng phải là đơn xin kết hôn của chúng tôi sao, tại sao lại ở đây?”
Hai chữ “Bác bỏ” to đùng được đóng trên đó, đỏ tươi đầy chói mắt.
Chủ nhiệm Tôn lấy làm lạ: “Cậu không biết sao? Đồng chí Giang đã yêu cầu bác bỏ đơn xin kết hôn rồi.”
Mã Hướng Dương chỉ cảm thấy ngực nghẹn lại, cô vậy mà thật sự muốn từ hôn với gã?
Vốn tưởng Giang Mãn Nguyệt chẳng qua chỉ là đang giận dỗi làm mình làm mẩy, không ngờ cô lại dứt khoát không muốn kết hôn với gã nữa.
Lại dám lén lút sau lưng gã rút lại đơn xin kết hôn, người phụ nữ này thật sự là giỏi lắm.
Bạch Uyển Nhu nhìn tờ đơn xin kết hôn bị bác bỏ, khóe môi không tự chủ được mà nhếch lên một nụ cười đắc ý.
Nhưng ngoài miệng ả lại làm bộ tiếc nuối oán trách: “Mãn Nguyệt cũng nóng tính quá, đám cưới đã tổ chức xong xuôi rồi sao có thể nói đổi ý là đổi ý chứ?”
Mã Hướng Dương tức giận đến mức xé toạc tờ đơn: “Chủ nhiệm Tôn, tôi muốn nộp lại đơn xin kết hôn.”
“Cậu làm cái gì thế?” Chủ nhiệm Tôn không kịp ngăn cản, trơ mắt nhìn gã xé nát tờ đơn xin kết hôn.
Kết hôn là chuyện của hai người, sao có thể để một mình gã tự quyết định được chứ.
“Đồng chí Giang Mãn Nguyệt đã nói rõ là cô ấy không muốn kết hôn nữa rồi.” Bà lộ vẻ khó xử: “Phó chủ nhiệm Mã, cậu làm thế này không hợp lý chút nào đâu.”
Mã Hướng Dương mặt mày âm trầm, nhưng rất nhanh lại nặn ra nụ cười: “Chủ nhiệm Tôn, bà cũng biết Mãn Nguyệt đã ở bên tôi bảy năm rồi.”
“Tình cảm của chúng tôi luôn rất tốt, lần này cô ấy chẳng qua là tức giận làm mình làm mẩy thôi không thể coi là thật được.”
“Hơn nữa chuyện này cô ấy đã hối hận rồi, sáng nay còn xin lỗi tôi nữa.”
Gã căn bản không cho Chủ nhiệm Tôn cơ hội phản đối, ngay tại chỗ đặt bút viết một tờ đơn xin kết hôn mới.
“Phiền Chủ nhiệm Tôn nộp lên trên giúp, tôi và Mãn Nguyệt nhất định sẽ vô cùng biết ơn bà!”
Bạch Uyển Nhu trơ mắt nhìn tờ đơn xin kết hôn được viết lại, sự oán hận đố kỵ trong lòng càng tăng thêm.
Nhưng vì nhắm vào căn nhà và tiền bạc của con tiện nhân đó, ả đành phải nhẫn nhịn hùa theo.
“Đúng vậy đó Chủ nhiệm Tôn, Mãn Nguyệt đã hối hận rồi, sáng nay cô ấy còn nói là không nên bác bỏ đơn xin kết hôn.”
Chủ nhiệm Tôn bán tín bán nghi, nhưng vẫn nhận lấy tờ đơn xin kết hôn rồi lẩm bẩm cằn nhằn:
“Hai vợ chồng trẻ có mâu thuẫn gì thì giải quyết đàng hoàng, đừng coi kết hôn như trò đùa.”
“Vâng, là vấn đề của chúng tôi, làm phiền Chủ nhiệm Tôn rồi!”
Nụ cười của Mã Hướng Dương không chạm đến đáy mắt, gã nhìn bà nhận lấy tờ đơn xin kết hôn.
Muốn hủy hôn sao? Cuộc hôn nhân này cô đừng hòng hủy bỏ!
Sau khi ăn tối ở nhà cậu xong, Giang Mãn Nguyệt nhận lấy hai xấp vải bò do Bảo Châu mua về.
Tối nay, cô dự định sẽ tiếp tục may quần bò kiếm tiền.
Lúc về đến nhà, đèn trong phòng khách vẫn sáng.
Đúng như cô dự đoán, gia đình vô sỉ này đương nhiên là không chịu dọn đi rồi.
Trong phòng khách lúc này chỉ có một mình Mã Hướng Dương, nhìn bộ dạng này dường như gã đang ngồi đợi cô.
Vừa nhìn thấy cô, trên mặt gã hiếm khi lộ ra nụ cười đon đả: “Mãn Nguyệt, em về rồi à?”
Nhìn thấy nụ cười giả tạo đầy nịnh bợ này của gã, Giang Mãn Nguyệt liền cảm thấy ghê tởm vô cùng.
Đặc biệt là những vết sẹo bỏng chằng chịt trên mặt gã, nhìn vào chỉ khiến người ta buồn nôn.
“Em ăn cơm chưa? Anh có phần cơm cho em này!” Nói rồi gã ân cần đẩy xe lăn đi về phía bếp.
“Thức ăn hơi nguội rồi, để anh hâm nóng lại cho em nhé!”
Tên đàn ông này hôm nay vậy mà lại đổi tính, vứt bỏ thái độ kiêu ngạo thường ngày để đi hâm cơm cho cô sao?
Trước đây mỗi lần cô tăng ca muộn mới về, đừng nói là được phần cơm, ngay cả một cọng rau thừa gã cũng chẳng để lại.
Việc lạ tất có điềm quái, người tỏ ra bất thường tất có ý đồ xấu, lời nói không thật lòng chắc chắn là có quỷ!
Thái độ cô lạnh nhạt, quay người đi thẳng về phòng mình: “Không cần, tôi ăn rồi!”
Giang Mãn Nguyệt đi tới phòng ngủ thì phát hiện cửa phòng vậy mà lại đang mở toang, ổ khóa sáng nay cô vừa khóa kỹ cũng đã bị đập hỏng.
Đẩy cửa phòng ra, cô kinh ngạc trợn tròn mắt khi nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn bên trong.
Quần áo trong tủ bị lục lọi ném tung tóe dưới đất, sách vở trên bàn học bị xé rách tả tơi từng trang.
Trông chẳng khác nào vừa có trộm đột nhập vào nhà, khắp nơi lộn xộn bừa bãi không chịu nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

