Cơ thể Mã Khánh Tường không thể cử động, đôi bàn tay đập xuống giường giãy giụa yếu ớt.
Mã Hồng Hà ở phòng bên cạnh nghe thấy tiếng động, cuối cùng không chịu nổi nữa sang xem tình hình: “Ồn ào cái gì thế?”
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cô ta sửng sốt, cha ruột bị Giang Mãn Nguyệt ấn trên giường trợn trắng mắt.
“Giang Mãn Nguyệt, cô, cô điên rồi!” Cô ta không thể tin nổi, cứ ngỡ mình nhìn nhầm.
Đúng vậy, người phụ nữ điên này đang nhét chiếc quần dính đầy chất bẩn vào miệng cha cô ta.
Một lúc sau mới hoàn hồn, cô ta định kéo cô ra: “Cô muốn làm gì cha tôi?”
Nhưng Mã Hồng Hà làm sao đọ lại sức lực của Giang Mãn Nguyệt, cô hất mạnh cô ta ra, tiếp tục bịt cái miệng thối của lão già khốn kiếp này.
“Ngon không? Nếu không ngậm được cái miệng thối của ông lại thì tôi có thể giúp ông.”
Giang Mãn Nguyệt không hề khách sáo chút nào, cho đến khi ông ta không chửi ra tiếng nữa mới buông tay.
“Cha, cha không sao chứ?” Mã Hồng Hà sốt ruột nhìn cha mình nôn mửa từng ngụm lớn.
“Khụ khụ khụ!” Mã Khánh Tường nhổ thứ dơ bẩn trong miệng ra, sắc mặt trắng bệch đã không nói nên lời.
Ồ! Bây giờ sao không chửi nữa? Là không thích chửi người nữa sao?
“Giang Mãn Nguyệt, cô không chăm sóc thì thôi vậy mà còn đối xử với cha tôi như vậy, cô đây là muốn giết người à?”
Giang Mãn Nguyệt lạnh lùng nhìn Mã Khánh Tường toàn thân bốc mùi xú uế nồng nặc: “Cha của ai người nấy chăm sóc, đừng hòng dùng đạo đức để ép buộc tôi nữa.”
“Nếu còn dám mở miệng phun ra những lời bẩn thỉu, tôi không ngại nhét thêm chất bẩn vào miệng ông ta đâu.”
Mã Hồng Hà tức tối nhưng không dám tùy tiện tiến lên ra tay với cô.
Cô ta lầm bầm chửi rủa nhưng không dám tiến lên, sợ Giang Mãn Nguyệt lại ra tay với mình.
Vừa rồi đã phải chịu thiệt, người phụ nữ trước mắt này cứ như biến thành một người khác vậy.
Bây giờ cô không làm bảo mẫu miễn phí này nữa, Mã Hồng Hà chỉ có thể đích thân chăm sóc vào ban đêm.
Oan có đầu, nợ có chủ, cha đứa nào liệt đứa nấy hầu!
Lão già khốn kiếp cả đêm vừa khóc vừa làm ầm ĩ nửa đêm gọi mấy lần, con gái ruột chậm một chút là bị chửi xối xả.
Giang Mãn Nguyệt may xong quần áo, nằm thoải mái trên chiếc giường lớn ngủ một giấc ngon lành.
Hôm sau, trong phòng bệnh Bệnh viện trung tâm.
“Viện phí khi nào nộp? Tổng cộng là một trăm hai mươi chín đồng năm hào bốn xu.”
Y tá cầm phiếu thu tiền trên tay, ánh mắt khinh bỉ nhìn ba người đang bối rối.
Lưu Thúy Hoa sờ vào túi quần trống rỗng, một xu cũng không móc ra được.
“Tôi, tôi làm gì có tiền!”
Mã Hướng Dương ngồi trên giường bệnh, sắc mặt tối sầm cực kỳ khó coi.
Gã làm gì có tiền, tiền lương mỗi tháng đều tiêu sạch bách, lúc không đủ dùng đều là Giang Mãn Nguyệt trợ cấp.
Lúc này chỉ có thể nhìn về phía Bạch Uyển Nhu, khó khăn mở miệng: “Uyển Nhu, em có tiền không? Có thể nộp viện phí trước được không?”
Bạch Uyển Nhu không thể tin nổi, không ngờ lại bắt ả phải bỏ tiền túi.
Số tiền ả tích cóp những năm nay, đều đã đưa cho em trai đi lo liệu hôn sự rồi.
“Hướng Dương!” Ả tủi thân đỏ hoe hốc mắt, cắn khóe môi: “Xin lỗi anh, em cũng không có tiền.”
“Anh biết mà, tiền lương mỗi tháng của em không nhiều còn phải nuôi Hiểu Quân.”
Nhìn bộ dạng này của ả, Mã Hướng Dương lại xót xa.
Dứt lời, gã quay sang cứng giọng nói với y tá: “Đợi một lát đi, tôi sẽ gọi điện thoại bảo người đến nộp viện phí ngay.”
Y tá nhìn bộ dạng rỗng túi của cả ba người, không khỏi nhíu mày: “Anh chắc chứ?”
“Nếu không có tiền nộp viện phí, thì mời anh lập tức làm thủ tục xuất viện.”
Không có tiền thì đuổi bọn họ đi? Mã Hướng Dương vốn luôn sĩ diện lúc này mặt mũi lập tức không biết để đâu.
“Không phải chỉ là hơn một trăm đồng sao? Giang Mãn Nguyệt đảm bảo lát nữa sẽ lóc cóc chạy đến nộp viện phí thôi.”
Lưu Thúy Hoa bất mãn lẩm bẩm: “Nó bám đuôi con trai tôi suốt bảy năm nay, chút tiền này chắc chắn sẽ bỏ ra.”
Bạch Uyển Nhu thầm cười lạnh, nghĩ bụng người phụ nữ kia chẳng qua cũng chỉ làm bộ làm tịch đến thế thôi: “Đúng vậy, không chừng cô ta đang trên đường chạy đến rồi.”
Y tá dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn chằm chằm bọn họ, màn kịch lố lăng vừa rồi cô ấy cũng đã nhìn thấy.
Hành vi lố bịch của mấy người này khiến những người ở giường bệnh bên cạnh không ngừng chỉ trỏ bàn tán xì xào.
“Thật sự là mặt dày vô sỉ, vừa rồi vợ gã bị ép đến mức suýt chút nữa thì nhảy lầu tự tử đấy.”
“Nghe nói gã bị thương là vì đi cứu chị dâu góa, sau lưng lại lén lút làm chuyện xằng bậy với cô ta.”
“Nếu tôi là nữ đồng chí đó thì phải có chút cốt khí, để gã đi chết đi tuyệt đối sẽ không bỏ ra một xu.”
“...”
Tiếng y tá hối thúc và tiếng bàn tán không ngớt, mặt Mã Hướng Dương nóng ran nghẹn đến đỏ bừng.
Nhưng gã rất nhanh đã tràn đầy tự tin: “Mẹ, đi gọi điện thoại cho cô ta, con cá là cô ta nhiều nhất một tiếng nữa sẽ đến.”
Một tiếng trôi qua.
Cô ta chẳng qua chỉ đang làm mình làm mẩy, gã thừa hiểu cô không thể nào kìm lòng được mà không đến tìm gã.
Bị thực tế vả cho bôm bốp vào mặt, gã cắn chặt răng: “Cô y tá, viện phí ngày mai tôi sẽ nộp.”
Y tá dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn gã chằm chằm: “Không nộp được tiền thì xuất viện đi.”
Mã Hướng Dương không mượn được tiền nộp viện phí đành phải làm thủ tục xuất viện, ngồi trên xe lăn sắc mặt xanh mét về nhà.
Sáng hôm sau, Giang Mãn Nguyệt thức dậy với tinh thần sảng khoái, đã lâu lắm rồi cô không được ngủ một giấc ngon lành như vậy.
Cô vào bếp nấu một bát mì trứng cà chua thật to, rồi ngồi trước bàn ăn một mình.
Mã Hồng Hà vác đôi mắt thâm quầng, bưng một chậu quần áo lớn dính đầy chất bẩn đi ra.
Tối hôm qua cô ta căn bản không ngủ ngon, Mã Khánh Tường đại tiện đến ba lần trong đêm.
Đừng nói là ăn cơm, chỉ cần ngửi thấy mùi xú uế trên đống quần áo này thôi cô ta đã thấy buồn nôn rồi.
Vừa quay đầu lại, cô ta liền nhìn thấy Giang Mãn Nguyệt đang thong thả ăn mì một mình, ánh mắt cô ta lập tức tràn đầy oán hận.
Mã Hiểu Quân đã sớm đói đến mức hai mắt phát sáng, theo thói quen ngồi vào bàn đợi ăn cơm.
Kết quả lại thấy trên bàn trống không, căn bản không có bữa sáng của nó.
“Mì của tao đâu?” Nó bất mãn bĩu môi tức giận chất vấn.
“Muốn ăn tự đi mà nấu!” Giang Mãn Nguyệt không thèm ngẩng đầu lên tiếp tục ăn mì.
Trước đây đến bữa, cô đều nấu những món nó thích ăn nhất, hơn nữa còn múc sẵn ra từ sớm để chờ nó.
Nhưng hôm nay cô chỉ chăm chăm ăn phần mình, Mã Hiểu Quân tức tối đi vào bếp, mở vung nồi ra xem.
Trong nồi chẳng có gì cả, đến một ngụm nước dùng cũng không còn.
“Mày không nấu cơm cho tao?” Nó thật sự quá đói rồi, tối hôm qua ăn thức ăn Mã Hồng Hà nấu khét lẹt.
Trước đây Giang Mãn Nguyệt sợ Hiểu Quân bị đói, trong nhà có đồ ăn ngon thức uống ngon đều nhường cho nó trước.
Cô còn tiết kiệm tiền mua trứng gà, luộc chín rồi bỏ vào cặp sách vì sợ nó bị thiếu dinh dưỡng.
Bây giờ loại sói mắt trắng này, đừng hòng ăn của cô một hạt gạo nào nữa.
Mã Hiểu Quân thẹn quá hóa giận xông lên định cướp bát của cô, Giang Mãn Nguyệt cầm đũa đánh thẳng vào tay nó.
“Bốp” một tiếng, nó lập tức ôm tay khóc lóc: “Hu hu hu! Đau quá!”
Nó tội nghiệp nhìn chiếc bát trống không, đến một giọt nước mì cũng chẳng còn, trong nháy mắt lại khóc to hơn.
“Hu hu hu! Người phụ nữ xấu xa này, mày không cho tao ăn cơm!”
Bạch Uyển Nhu đẩy Mã Hướng Dương về đến nhà, trong lòng mang theo sự tức giận nghĩ lần này tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho Giang Mãn Nguyệt.
Nhất quyết phải bắt cô quỳ trên mặt đất xin lỗi mới được, không ngờ vừa bước vào cửa đã thấy trong nhà truyền ra tiếng khóc.
“Sao thế?” Gã nhìn Mã Hiểu Quân đang khóc như mưa.
Mã Hiểu Quân vừa thấy gã về giống như tìm được chỗ dựa, lập tức nhào tới ôm lấy gã khóc lóc kể lể.
“Hu hu hu, chú hai, chú về rồi!”
Gã còn chưa rõ đã xảy ra chuyện gì, ôm Mã Hiểu Quân an ủi trước: “Thế này là sao?”
Mã Hiểu Quân chỉ vào Giang Mãn Nguyệt khóc lóc kể lể: “Người phụ nữ xấu xa đó cướp mất phòng của cháu, còn ném đồ của cháu ra ngoài rồi.”
Mã Hồng Hà cũng hùa theo than khổ: “Anh hai, người phụ nữ đó điên rồi, không nấu cơm cho chúng ta còn đánh em.”
“Tối qua cô ta cũng chẳng thèm ngó ngàng gì đến cha, đã thế còn nhét cả chiếc quần bẩn thỉu vào miệng ông ấy nữa.”
Mã Hiểu Quân chìa bàn tay bị đánh bầm tím ra, hai người thi nhau bắt đầu tố cáo tội ác của Giang Mãn Nguyệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

