Ở bệnh viện, Thẩm Diệc Chu làm bài tập xong thì quay ra trò chuyện cùng ông nội, đến chín giờ hơn thì Thẩm Vệ quay lại.
Anh về nhà, vừa đến cửa thì chuông điện thoại reo.
Nhìn đồng hồ, đã mười một giờ rồi.
“Thẩm Diệc Chu, cậu có biết hôm nay tôi đỉnh như nào không? Hahaha!” điện thoại vừa được kết nối, giọng nói ở đầu dây bên kia không thể kiềm được mà vang lên giống như tiếng pháo huyên náo và ồn ào đang gõ vào tai Thẩm Diệc Chu.
Thẩm Diệc Chu đeo tai nghe, nhét điện thoại di động vào trong túi quần, vào bếp lấy nước nói: "Tôi không biết."
Ngu Cẩm Văn hào hứng nói: "Vậy thì tôi sẽ nói cho cậu biết..."
Sau đó, Thẩm Diệc Chu vừa nghe đầu dây bên kia lảm nhảm kể chuyện vừa thay đồ ngủ, rửa mặt, dựa vào giường và tháo tai nghe. Thỉnh thoảng phản ứng lại: "ừm", "tuyệt vời", "Giỏi lắm", "hahaha ”...
"Sao đã gần mười một giờ rồi? Cậu ngủ rồi à? Vậy thì cậu ngủ đi, tôi không phiền cậu nữa." Ngu Cẩm Văn dừng lại câu chuyện nhưng lại nói tiếp: "Mai tan học tôi sẽ đưa cậu đi chơi, tôi sẽ đưa cậu đi hưởng trực tiếp dịch vụ cao cấp VIP!"
Thẩm Diệc Chu đột nhiên hỏi: "Bọn họ bắt cậu trả tiền sao?"
“Không phải họ bắt tôi trả tiền.” Ngu Cẩm Văn nghiêm túc nhấn mạnh, “Chính tôi là người tự nguyện trả tiền cho họ”.
Ra vậy, thảo nào tên ngốc này được hưởng VIP ... Thẩm Diệc Chu thở dài nói: "Mai tôi rảnh đấy, cậu dẫn tôi cùng đi."
"Được! Đến lúc đó cậu muốn chơi gì, muốn ăn gì thì cứ lấy!" Ngu Cẩm Văn rất giàu, xong lại hùng hồn hỏi: "Trưa mai tôi cùng ăn cơm với cậu được không? Hình như lâu rồi không có gặp cậu!"
“Sáng nay vừa mới gặp xong.” Thẩm Diệc Chu không chút khách sáo nói lại.
"Một ngày không gặp như cách ba thu... Trưa mai tôi đợi cậu ở căn tin. Thế nhé! Tạm biệt!" Ngu Cẩm Văn có vẻ như sợ anh từ chối nên vội vàng cúp điện thoại.
Thẩm Diệc Chu rút tai nghe, cởi quần áo đi vào phòng tắm, lúc đi qua gương mới phát hiện gương mặt mang nét cười của mình..
Bị tên ngốc kia lấy bệnh rồi! Anh thu lại nét cười, nhìn mình trong gương bất giác lại nghĩ đến người kia...
Thật sảng khoái!
Càng tiếp xúc với Ngu Cẩm Văn, Thẩm Diệc Chu càng nhận ra rằng, chỉ cần nói tốt với cậu ta một chút, cậu ta sẽ rất có lí có tình mà giữ lời. Ví như nếu anh yêu cầu cậu gọi điện sau mười giờ tối, cậu chắc chắn sẽ là người đầu tiên gọi cho anh - lúc mười giờ một phút. Ví dụ khác, nếu anh yêu cầu cậu không làm phiền người khác trong giờ học, cậu tuyệt đối sẽ không quấy rầy bất cứ ai.
"Thẩm Diệc Chu! Ở đây!"
Ngu Cẩm Văn tuy không cao nhưng giữa đám đông lại vô cùng nổi bật, dường như sinh ra đã không biết cái gì gọi là mờ nhạt sự, trong khi người khác học tập vất vả đến nỗi mặt xám màu tro thì cậu ta vẫn luôn tươi tỉnh, tràn đầy sức sống, cậu giống như một nhân vật có màu có sắc xuất hiện giữa bức ảnh trắng đen nhợt nhạt...
Thẩm Diệc Chu định kéo lại khóa áo thì ở phía bên kia, Ngu Cẩm Văn lại tiếp tục gọi, vừa gọi vừa vẫy vẫy tay.
Anh tăng tốc, chỉ sợ rằng nếu không nhanh thì mọi người sẽ đều biết họ ngồi ăn cùng nhau.
"Tôi đã mua vài món trước, không biết cậu thích ăn gì nên cứ lấy đại! Thẩm Diệc Chu, cậu muốn ăn gì nữa để tôi đi mua cho!" Ngu Cẩm Văn đứng dậy nhìn. xung quanh, nói thêm: "Nhưng đây là lần đầu tiên tôi tới chỗ này, cũng chẳng biết cái gì thực sự ngon, nhìn qua đều thấy rất ổn."
Thẩm Diệc Chu vừa tức giận vừa buồn cười, nhìn món ăn trên bàn này, cảm nhận được ánh mắt ngạc nhiên của các bạn cùng lớp, liền nói với cậu: "Cậu tiêu bao nhiêu rồi? Tôi sẽ chia với cậu."
Lý Việt Bách vung tay lên nói: "Tôi cũng sẽ chia với cậu!"
-“Không cần cậu, cậu cũng không tính, cứ ăn đi.” Thẩm Diệc Chu mặc kệ cậu ta, lấy điện thoại di động ra, nói: “Tôi không mang theo tiền mặt, tôi sẽ chuyển tiền cho cậu.”
Ngu Cẩm Văn ánh mắt đầy khó hiểu nhìn người đối diện, không hiểu nổi bọn họ, nhỏ giọng nói: "Không cần đâu, tôi mời mà..."
Thẩm Diệc Chu liếc qua cậu, cậu đành ngậm miệng lại.
“Đúng, đúng, đúng, chuyển khoản WeChat đi, tôi cũng không có tiền mặt.” Lý Việt Bách miệng nhét đầy thịt, vội vàng lấy điện thoại di động ra.
Chuyển khoản WeChat... thêm WeChat... Ngu Cẩm Văn mắt sáng lên.
Lý Việt Bách phồng má nói: "WeChat hình như có thể chuyển tiền mà không cần thêm bạn bè nhỉ? Nhưng thêm bạn bè cũng tiện mà!"
“Tiện, tiện, tiện!” Ngu Cẩm Văn rút nhanh điện thoại di động ra, cọ cọ một chút rồi đưa tới trước mặt Thẩm Diệc Chu, hai mắt sáng như hai quả cầu thủy tinh.
Thẩm Diệc Chu liếc cậu một cái, cầm điện thoại di động lên quét mã.
Một lời mời kết bạn - Ngu Cẩm Văn phấn khích đến nỗi chân tay run rẩy. Kể từ đó, một người tên Thẩm Diệc Chu được thêm vào danh sách bạn bè.
"Tiểu Ngu Tiểu Ngu, hàng năm có ngư? Ha ha ha!" Lý Việt Bách cũng vừa quét mã xong, nhìn đến cái tên WeChat kia, cười nhạo: "Cái gì? Tôi còn nghĩ cậu đặt tên WeChat là một cái gì đó rất hung hổ dữ tợn cơ!"
"Cái này rất nổi tiếng trên mạng!" Ngu Cẩm Văn nhét hai viên thịt vào miệng, một bên má phồng ra, nói: "Rất nhiều người đang chơi! Thẩm Diệc Chu, tên WeChat của cậu là Thẩm Diệc Chu? Chẳng hay chút nào, tôi sẽ nghĩ cho cậu một cái!"
"Chà ... Tiểu Thẩm Tiểu Thẩm, ngơ ngơ ngác ngác?"
"Ha ha ha, không có vần!" Lý Việt Bách nói: "Nên gọi là Tiểu Thẩm Tiểu Thẩm, thúc thúc thẩm thẩm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
