Thẩm Diệc Chu đứng bên quầy thu ngân làm bài tập. Anh đang giải mãi không ra bài toán này thì nghe thấy chuông gió treo trên cửa kính kêu "leng keng". Anh lặng lẽ liếc nhìn đồng hồ, 22 giờ 40 phút.
"Sắp không được vào túc xá rồi đấy."
Tiếng bước chân "loẹt quẹt", cái kiểu đi đứng như thể gót chân ngàn đời không thể nhấc lên nổi mà cứ rít xuống sàn nhà, anh chẳng cần ngẩng đầu cũng biết là ai.
Quả nhiên, giây tiếp theo, giọng nói của Ngu Cẩm Văn vang lên, người cũng đã đặt mông ngồi phịch lên chiếc ghế cao trước mặt anh.
"Không vào được thì khỏi vào! Cũng đâu phải lần đầu tôi bị lão bảo vệ già kia mắng. Chả sao cả." Cậu chồm người đè lên bài thi của Thẩm Diệc Chu rồi nghiêng đầu ngước lên nhìn anh và hỏi: "Bao giờ cậu tan làm?"
Lúc này Thẩm Diệc Chu mới nhìn thẳng vào cậu, khi thấy gương mặt khá "oanh liệt" đó, hắn chỉ thoáng khựng lại chưa đầy một giây rồi lập tức trở về vẻ bình thường, dường như đã quá quen với bộ dạng bị thương của cậu.
"Mười hai giờ." Thẩm Diệc Chu vốn định không trả lời, nhưng Ngu Cẩm Văn đang đè lên bài thi của anh, lại còn bày ra điệu bộ "nếu cậu không trả lời thì tôi không dậy". Anh khựng lại một lát rồi nói thêm: "Tối nay tôi phải về nhà."
Ngu Cẩm Văn kéo dài giọng "ồ" một tiếng rồi bĩu môi nằm bò ra bàn. Cậu sinh ra đã gầy nhỏ hơn đám con trai cùng trang lứa, cái đầu lọt thỏm trong chiếc áo phao to sụ trông càng nhỏ bé hơn.
Nhưng đám con trai cùng tuổi, thậm chí là mấy đàn anh khóa trên đều biết cậu hoàn toàn không dễ bắt nạt như vẻ bề ngoài. Cậu chính là kẻ tàn nhẫn, cho dù có phải tự đánh gãy răng nuốt máu thì cũng muốn kéo kẻ thù cùng chết chung.
Thẩm Diệc Chu mím môi đứng chờ một lúc lâu mà vẫn thấy cậu vẫn chưa có ý định nhúc nhích, nên anh đành vươn tay kéo một góc bài thi của mình rồi nói: "Cậu đè lên bài thi của tôi rồi."
Ngu Cẩm Văn giả chết không động đậy.
Nhìn thấy chóp tai cậu hơi động đậy, Thẩm Diệc Chu buông tay, ung dung xoay người đi lấy một chai nước trong tủ lạnh, rồi dứt khoát áp thẳng lên vùng gáy đang lộ ra của cậu.
Ngu Cẩm Văn giật bắn người lên như lò xo, cậu bị lạnh đến mức xoay vòng vòng la oai oái. Cậu vội vàng chụp cái mũ lông của áo phao lên đầu và thắt chặt dây lại, rồi đứng cách xa anh cả mét để trừng mắt nhìn.
Thẩm Diệc Chu làm như không có chuyện gì xảy ra. Anh cất chai nước về chỗ cũ, chống khuỷu tay lên quầy và tiếp tục chuyên tâm giải đề.
Ngu Cẩm Văn từng nếm mùi vũ lực của anh rồi nên cậu đứng tại chỗ trừng mắt nửa ngày mà không thấy đối phương nhúc nhích tí nào thì cũng chẳng dám to mồm nữa. Cậu bắt đầu đi lanh quanh giữa các kệ hàng. Cậu cầm gói bim bim lên lắc lắc rồi lại bóp mấy miếng nhựa treo hàng. Cậu cứ thể hiện sự tồn tại của mình như đang không cam lòng và điên cuồng thử thách lòng kiên nhẫn đang bên bờ vực thẳm của anh.
"Cạch."
Thẩm Diệc Chu đặt bút xuống, thân bút máy va vào mặt tủ kính phát ra tiếng vang lanh lảnh. Trong nháy mắt, tiếng sột soạt bên phía kệ hàng cũng tắt ngủm. Anh liếc nhìn màn hình giám sát bên cạnh máy tính tiền, trong cái ô vuông nhỏ xíu, cậu đang cầm thứ gì đó giơ lên cao rồi đứng chết trân tại chỗ, dường như đến cả tóc gáy cũng dựng lên đề phòng.
Thẩm Diệc Chu hơi buồn cười. Anh đưa mu bàn tay lên môi khẽ ho một tiếng, cũng không chỉ mặt gọi tên mà chỉ nói: "Cậu qua đây."
Người trong màn hình vẫn bất động.
"Tôi đếm đến ba." Thẩm Diệc Chu ung dung dựa vào quầy: "Một…"
Anh chưa đếm đến hai mà màn hình đã trống trơn, còn cậu thì đứng lù lù trước quầy thu ngân.
"Bây giờ đã mười một giờ rồi, cậu về trường ngay, xin quản lý ký túc xá mở cửa cho." Thẩm Diệc Chu nâng mí mắt lên nhìn cậu, càng nhìn anh càng thấy cái biểu cảm không phục đặt trên gương mặt sứt sẹo kia trông buồn cười không tả nổi.
"Tôi không về! Hôm nay ông đây éo muốn về!"
Dáng người thì không cao bằng ai mà tính tình thì lớn hơn bất cứ người nào!
Hệ thống sưởi trong cửa hàng bị hỏng, cửa kính không ngăn nổi hơi lạnh thốc vào từ bên ngoài. Ngu Cẩm Văn sợ lạnh, mặc dù đã rúc sâu vào trong áo phao nhưng đầu mũi cậu vẫn đỏ ửng. Gò má cậu không biết bị nắm đấm hay thứ gì quệt trúng làm trầy da, in trên gương mặt trắng bệch trông có vẻ rất đáng thương.
Thẩm Diệc Chu nhìn vết thương trên mặt cậu một lúc lâu mà không nói gì. Đánh nhau hay dùng võ mồm châm chọc, anh có cả trăm cách để đuổi cậu đi nhưng hôm nay trông cậu có vẻ… Hơi đáng thương?
"Được, cậu không về trường cũng được, ra ngoài tìm khách sạn mà ở. Cậu đừng ở đây cản trở tôi làm việc."
Đôi mắt Ngu Cẩm Văn sáng rực lên, cậu hỏi: "Cậu đi khách sạn với tôi hả?"
"Tại sao tôi phải đi khách sạn với cậu?" Thẩm Diệc Chu nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ lạ. Tay anh vẫn làm việc của mình, anh thuận miệng đáp: "Lát nữa tôi phải về nhà."
"Không phải chứ, cậu về nhà hả? Việc cậu về nhà đã có sự đồng ý của tôi chưa?" Ngu Cẩm Văn đỏ mặt tía tai chui tọt vào quầy, ngửa cằm cuống quýt nói: "Ông đây đã phải trèo tường ra ngoài đấy…"
"Thứ nhất, việc tôi về nhà tôi không cần thông qua sự đồng ý của cậu." Thẩm Diệc Chu cắt ngang lời cậu, cầm máy quét mã vạch ấn vào ngực cậu để đẩy cậu ra xa một chút rồi anh nói tiếp: "Thứ hai, đừng có tự xưng là "ông đây" trước mặt tôi."
Thấy anh sa sầm mặt mày, Ngu Cẩm Văn mím môi không nói nữa, hai lỗ mũi của cậu suýt thì phun ra lửa.
Từ nhỏ cậu đã có tính tình nóng nảy, lớn đến chừng này rồi cũng toàn là cậu bắt nạt người khác, có bao giờ cậu phải khúm núm thế này đâu? Mẹ kiếp, Thẩm Diệc Chu, chẳng phải anh chỉ cao hơn cậu một chút, học giỏi hơn cậu một chút, đánh đấm giỏi hơn cậu một chút thôi sao? Ông đây đếch hầu nữa!
"Uống sữa không?"
"Uống."
Thẩm Diệc Chu cũng không giục, anh tự dọn dẹp quầy, sắp xếp tiền lẻ trong máy tính tiền và đi qua đi lại, coi cậu như người vô hình.
"Đã lâu rồi chúng ta không làm chuyện đó!"
Ngu Cẩm Văn nghẹn quá hóa rồ gào lên một câu. Cậu xấu hổ đến mức mặt đỏ lựng tiệp màu với vết thương trên gò má. Gào xong thì cậu cũng bất chấp tất cả, mở to đôi mắt đen láy như quả nho nhìn chằm chằm vào anh.
"Tự xử chán chết đi được, làm cùng cậu vẫn vui hơn."
Thẩm Diệc Chu làm rơi chiếc khăn lau xuống đất, anh khựng lại một nhịp rồi mới cúi xuống nhặt khăn lên. Khi đứng dậy, trên mặt anh không nhìn ra biểu cảm gì, anh chỉ lạnh lùng nói: "Không làm."
"Tại sao lại không làm!" Ngu Cẩm Văn kinh ngạc đến mức bay màu: "Rõ ràng là sướng thế cơ mà. Trên tivi bảo rồi, ở tuổi dậy thì, chúng ta phải giải tỏa định kỳ, nếu không thì sau này sẽ có khả năng bị liệt dương đấy."
Thẩm Diệc Chu liếc nhìn cậu một cái rồi không thèm trả lời. Anh đứng dậy đi ra các kệ hàng để sắp xếp đồ.
Ngu Cẩm Văn cứ như con chim sẻ ồn ào bám đuôi anh và lải nhải: "Mấy hôm trước tôi còn ra chỗ bán đĩa mua mấy bộ phim, đọc giới thiệu thấy ghê gớm lắm. Tôi thẩm định giúp cậu rồi, lát nữa ra khách sạn tôi mở cho cậu xem!"
"Mau mua hết mấy thứ cậu vừa lắc, vừa bóp méo kia đi." Thẩm Diệc Chu vừa ghi chép hàng tồn kho vào sổ vừa nói với người phía sau.
"Được được được, tôi mua hết." Ngu Cẩm Văn thuận miệng đồng ý ngay, cậu vẫn đang mải hưng phấn với mấy bộ phim quý báu của mình: "Oa, xem đi xem lại tôi vẫn thấy Âu Mỹ là đỉnh nhất, dáng dấp mấy gã đàn ông trong đó đều rất ngon. Hàng Nhật không được, ngực mấy bà cô to quá, tôi nhìn mà tụt cả hứng."
Thẩm Diệc Chu đi đến cuối đường rồi xoay người sang kệ hàng bên kia và hỏi: "Thế sao cậu không xem phim gay luôn đi?"
Mũi Ngu Cẩm Văn suýt thì đập vào lồng ngực anh, ngửi thấy mùi hương của Thẩm Diệc Chu phả vào mặt, cậu ngẩng đầu ngơ ngác nói: "Thế… Thế sao mà giống nhau được? Tôi là trai thẳng mà…"
Thẩm Diệc Chu không nói gì, chỉ dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn cậu một cái rồi lách người đi qua. Ngu Cẩm Văn đứng ngây ra tại chỗ một lát rồi mới đuổi theo và hét lên: "Vốn chỉ là con trai giúp đỡ nhau cho vui thôi, cậu đừng có mà tưởng thật nhé! Tuy tôi biết sức quyến rũ của cậu đây không ai cản nổi, nhưng tôi vẫn thích con gái!"
Ngu Cẩm Văn bám theo anh vào tận phòng thay đồ, cái miệng vẫn hoạt động hết công suất, từ chuyện kết tình huynh đệ với tay bán đĩa để sau này được giảm giá 15%, cho đến chuyện chiều nay trốn học đi tẩn nhau một trận ra trò với đám ở trường nghề bên cạnh, cậu đánh cho bọn nó tè ra quần rồi kêu cha gọi mẹ. Mặc dù độ tin cậy chỉ khoảng 50%, nhưng Thẩm Diệc Chu vẫn không ngắt lời cậu. Anh cứ lẳng lặng làm một thính giả để mặc cậu nói cho sướng mồm.
Cho đến khi một bàn tay lén lút sờ soạng lên cạp quần đồng phục của anh.
Thẩm Diệc Chu ngước mắt lạnh lùng nhìn cậu, nhưng anh không lên tiếng ngăn cản, chỉ cúi đầu nhìn điện thoại. Ngu Cẩm Văn cảm thấy như mình được cổ vũ, đuôi mắt vì hưng phấn mà nhuốm chút sắc đỏ. Cậu nôn nóng muốn luồn tay vào trong.
"Bốp!"
Thẩm Diệc Chu đánh bật tay cậu ra, anh không hề nương tay chút nào, trơ mắt nhìn mu bàn tay kia đỏ ửng lên một mảng.
Ngu Cẩm Văn suýt thì buột miệng chửi thề, nhớ tới lời cảnh cáo của Thẩm Diệc Chu, cậu lại nuốt ngược một nửa vào trong. Nhưng cậu vẫn thấy ấm ức nên giận dữ nói: "Cậu bị bệnh hả?"
"Tay cậu lạnh quá, ra tủ giữ nhiệt ủ ấm đi." Thẩm Diệc Chu tắt màn hình, ngồi xuống chiếc ghế sofa nhỏ trong phòng nghỉ và nói: "Ủ ấm xong thì ra khóa cửa cuốn lại."
"Hả?" Ngu Cẩm Văn ngoan ngoãn lê bước. Khi đi tới cửa cậu mới phản ứng lại: "Ý gì? Khóa cửa chính? Tối nay cậu ngủ lại đây à?"
"Năm phút không quay lại thì cậu tự ra ngoài tìm khách sạn mà ở." Thẩm Diệc Chu giơ tay lên, để lộ chiếc đồng hồ trên cổ tay.
Cửa phòng nghỉ đung đưa hai cái, bóng người ngoài cửa đã biến mất.
Thẩm Diệc Chu im lặng ngồi một lúc, rồi mới mở lại tin nhắn điện thoại. Bên trên là tin nhắn Thẩm Vệ gửi đến mười phút trước: [Viện điều dưỡng đón ông con đi rồi. Bố đi uống rượu đây, con về nhà thì tự hâm nóng đồ mà ăn. Tiền mẹ con gửi đến rồi, bố rút ra để ở đầu giường con đấy.]
"Tôi quay lại rồi đây!"
Giọng nói ồn ào của Ngu Cẩm Văn phá tan vẻ mặt vô cảm của anh. Thẩm Diệc Chu nhìn đồng hồ, cậu đi chưa đến ba phút.
"Tay tôi ấm cực kỳ luôn." Ngu Cẩm Văn cởi áo phao và chui tọt lên chiếc giường xếp nhỏ xíu trong phòng nghỉ. Cậu hì hục luồn tay ra vỗ lên chăn rồi nói: "Mau lại đây, chen chúc một tí cho ấm."
"Cậu lạnh lắm à?"
Thẩm Diệc Chu chống một đầu gối lên mép giường xếp, chân còn lại thì chống xuống đất làm trụ. Anh vươn tay sờ về phía thắt lưng Ngu Cẩm Văn và từ trên cao nhìn xuống cậu.
Ngu Cẩm Văn lập tức không dám cử động, ngón chân trong chăn co chặt lại còn nhiệt độ cơ thể thì tăng vọt trong nháy mắt. Trực giác mách bảo cậu rằng Thẩm Diệc Chu đang không vui, nhưng cậu lại mơ hồ khao khát cái sự không vui ấy của Thẩm Diệc Chu sẽ mang lại khoái cảm cho cậu.
"Tôi cũng giúp cậu." Cậu chủ động vươn tay nhưng lại bị anh đè xuống.
Những lời định nói tiếp theo cũng chẳng thể thốt ra được nữa.
…
Ngu Cẩm Văn vừa sướng xong đã bị vô tình đạp xuống giường, chân tay cậu bủn rủn lăn một vòng dưới đất.
"Không ngủ vừa." Thẩm Diệc Chu thoải mái nằm ngửa trên giường, rút tay vô tình.
"Tôi ngủ không chiếm chỗ đâu, chỉ cần một chỗ xíu xiu thôi." Ngu Cẩm Văn ngại không dám nổi cáu với thằng bạn chí cốt vừa "giúp đỡ lẫn nhau" nên đành nén giận ngồi xổm bên cạnh đầu giường mặc cả.
Thẩm Diệc Chu nằm im bất động như lão tăng nhập định.
Ngu Cẩm Văn nghiến răng nghiến lợi im lặng múa may một bài quyền trước mặt anh, rồi cậu ấm ức đi kéo chiếc sofa đơn lại và nằm co quắp trên đó.
"Thẩm Diệc Chu." Cậu lí nhí gọi: "Thẩm Diệc Chu."
"Tôi chưa chết, nói đi." Thẩm Diệc Chu không thèm mở mắt, chỉ mấp máy môi.
"Mai đại ca bên trường cấp ba số 3 hẹn đánh nhau với tôi, cậu đi giúp tôi nhé?" Ngu Cẩm Văn nghĩ ngợi rồi nói: "Tôi đảm bảo không ai đi mách lẻo với giáo viên đâu."
Thẩm Diệc Chu có vẻ đã ngủ thiếp đi.
“Thẩm Diệc Chu, Thẩm Diệc Chu... Thẩm Diệc Chu! Hừ!”
Thẩm Diệc Chu nâng tay đắp lên trên cậu, không nhịn được nói: “Từ giờ trở đi cậu câm miệng lại cho tôi.”
Ngu Cẩm Văn cầm lấy tay anh, nhanh chóng nhỏ giọng hỏi: “Vậy là cậu đồng ý đúng không?”
Sau đó lại cầm lấy tay anh đắp lên trên mặt mình, buồn bực nói: “Tôi câm miệng là được chứ gì.”
Trong lòng bàn tay của Thẩm Diệc Chu tràn đầy hơi thở của cậu, anh rút tay về không để ý đến cậu, xoay mặt vào tường, nói: “Chỉ cần ngày mai cậu không xuất hiện, không làm phiền tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

