Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Con mèo này ở đâu ra thế?" Ngu Cẩm Kỳ từ trên lầu đi xuống rồi ngồi bên cạnh cậu, đưa tay đùa giỡn con mèo trên sô pha.
"Nhặt được." Ngu Cẩm Văn nhàm chán ấn điều khiển từ xa, thấy Ngu Cẩm Kỳ ôm Cá Khô lên thì anh cảnh giác nói: “Em đừng nghĩ đến việc có ý đồ với nó!”
Thời thơ ấu đen tối của Ngu Cẩm Văn đã vượt qua trong các thí nghiệm khoa học của Ngu Cẩm Kỳ. Khi còn bé, cậu đã từng vô cùng yêu thích chuột Hamster, cắn răng cứng rắn dập đầu mười người mới có thể đạt được một con, cuối cùng chịu đựng bao đau đớn cậu mới có được hai con chuột Hamster nhỏ, sau khi tan học cũng không chạy loạn đi chơi, mà nhanh chóng về nhà cho chuột ăn, nuôi cho hai con mập mạp giống như quả bóng.
Không ngờ rằng khoảng thời gian đó Ngu Cẩm Kỳ nghiện thí nghiệm khoa học, lại vừa trùng hợp học môn sinh, vì thế số phận của hai quả bóng có thể tưởng tượng được... Ngu Cẩm Văn bây giờ nghĩ đến chuyện này còn canh cánh trong lòng, xách cổ Cá Khô đặt trên đùi mình, tức giận nói: "Con mau tới đây, cách đại ma đầu kia một chút, cẩn thận bị lột da hồi nào cũng không biết.”
"Đã sớm không dùng động vật nhỏ làm nghiên cứu khoa học rồi." Ngu Cẩm Kỳ cũng không tức giận, đẩy tròng kính dày cười cười.
Ngu Cẩm Văn bĩu môi: "Được rồi, con mèo của Schrodinger không phải dùng mèo làm thí nghiệm sao?
Ngu Cẩm Kỳ vẻ mặt kinh ngạc, quay đầu đánh giá cậu, nói: "Ôi, anh còn biết con mèo của Schrodinger?”
“Con mẹ nó!”
“Ngu Cẩm Văn! Đừng hét vào mặt em gái con!” Cha đứng ở cầu thang phòng khách cau mày, thúc giục: "Bữa ăn đã sẵn sàng, mau đến ăn tối."
Ngu Cẩm Kỳ nghiêng đầu mím môi cười với cậu, đứng dậy rời đi. Ngu Cẩm Văn phiền não đạp chân, nhỏ giọng mắng một câu bẩn thỉu.
Gia đình cậu ngay cả tổ chức sinh nhật cũng giống như mở một cuộc họp, bánh kem hai tầng to lớn đặt ở giữa bàn ăn, tinh xảo giống như một mô hình.
Cha ngồi ở vị trí chính nghiêm túc nói: "Được rồi, ba chúc con sinh nhật vui vẻ, mười bảy tuổi đã được coi là người lớn, sắp tới phải làm việc chăm chỉ hơn."
Trong năm người thì chỉ có Ngu Cẩm Văn là ngồi không nghiêm túc nhất, xiêu xiêu vẹo vẹo, vội vàng nói: "Con có thể ăn được chưa? Con vẫn còn việc phải làm sau khi ăn xong!”
"Buổi tối có chuyện gì quan trọng sao?" Mẹ đứng dậy cắt bánh, không chút lưu tình nói: "Điều gì còn quan trọng hơn cả nhà đoàn tụ?"
"Lúc này mẹ mới nhớ tới cả nhà đoàn tụ?" Ngu Cẩm Văn bĩu môi nhỏ giọng lẩm bẩm, bị anh trai liếc nhìn mới im lặng, giơ ly rượu chứa nước trái cây vô lực nói: "Chúc em sinh nhật vui vẻ."
“Cũng chúc anh sinh nhật vui vẻ." Ngu Cẩm Kỳ nhếch khóe môi, cụng ly với cậu.
Ngu Cẩm Văn nhìn nụ cười của cô ta mà lạnh sống lưng, ngay cả ăn cơm cũng không biết vị gì, lén lút nhìn đồng hồ dưới bàn. Những người khác đang nói chuyện phiếm, nội dung trò chuyện cậu nghe không hiểu cũng không có hứng thú, chỉ quan tâm bữa cơm vô vị này khi nào kết thúc, khi nào mới có thể lẻn ra đi tìm Thẩm Diệc Chu.
Bốn người ngay cả nói chuyện phiếm cũng giống như khắc ra từ một khuôn mẫu, Ngu Cẩm Văn ngậm đũa nhàm chán nhìn chằm chằm bọn họ, càng nhìn càng khẳng định mình bị ôm sai.
Cha từ từ cắt những thứ trên đĩa, nói: "Nửa năm sau tụi con cũng đã cuối cấp 3, tốt nhất là trực tiếp chuyển trường ra nước ngoài với ba mẹ, để ba mẹ cũng có thể tiện trực tiếp chăm sóc các con."
"Con không cần sự chăm sóc của hai người!" Ngu Cẩm Văn thiếu chút nữa muốn nhảy dựng lên, hô: "Con không chuyển trường!”
"Nhìn vào thành tích học tập của con đi!" Cha đặt đũa, lạnh lùng nói: "Mặc kệ con thì con liền vô pháp vô thiên*, bạn đồng lứa của con có bao nhiêu người vậy mà con kiểm tra xếp hạng thứ bao nhiêu? Gia đình chúng ta chưa bao giờ có kết quả kém như vậy!”
(*): Nghĩa là không có pháp luật, không có đạo trời, ý nói bất chấp tất cả.
Ngu Cẩm Văn hít sâu một hơi, đẩy mạnh ghế đứng lên, buồn bực định rời đi.
"Em đi đâu vậy?" Ngu Diệc Minh kéo cậu lại hỏi.
"Trở lại trường học!" Ngu Cẩm Văn xoay cổ tay rời khỏi uy hiếp của anh trai, thấp giọng nói: "Tôi ăn no rồi nên trở về. Dù sao tôi cũng không chuyển trường hay cùng các người ra nước ngoài, sớm dập tắt cái ý định này đi!”
Đêm Giáng sinh vẫn rất sôi động, náo nhiệt và ồn ào, Ngu Cẩm Văn bị tiếng thét chói tai của mấy nữ sinh trên quảng trường làm đau đầu, bên trong áo len là một lớp mồ hôi mỏng, vừa mới lách người trốn sang một bên đã bị đứa nhỏ đi xe đạp đâm vào chân.
"..."
Mẹ của đứa nhỏ vội vàng chạy tới liên tục xin lỗi, Ngu Cẩm Văn khoát tay ra hiệu không có việc gì, lúc xoay người đầy buồn bực trong đầu len lén nhe răng với đứa nhỏ khiến đứa nhỏ sợ tới mức muốn khóc.
Đầu nóng nảy chạy ra quá vội vàng, không những không mang theo cặp, ngay cả mèo cũng quên. Nhưng may mắn thay, trong túi chứa đầy những đồ dùng cần thiết hàng ngày và thức ăn là cá khô. Ngu Cẩm Văn ngồi trên băng ghế bên cạnh quảng trường, nhìn chằm chằm sân khấu của cặp đôi phía xa và thở dài.
Hẳn là không đến mức chết đói, dù sao cũng là một con mèo mướp.
"Anh trai, tuổi còn trẻ thở dài cái gì đây?" Bên cạnh là một đống bóng bay đang nói chuyện.
"Tôi không mua bóng bay, cảm ơn."
Ngu Cẩm Văn liếc mắt nhìn một cái liền quay về tiếp tục ngẩn người.
"Tôi không chỉ có bóng bay mà còn có hoa hồng, dây chuyền, nhẫn, kẹo mút. Mặc kệ anh là đối tượng bị chọc tức giận hay là thất tình, coi như là theo đuổi người cũng cần dùng đến, anh trai nhìn xem này!" Phía sau quả bóng thật vất vả mới lộ ra một khuôn mặt, mềm mại, trang điểm tinh xảo lại lộ ra yết hầu, giọng nói trung tính giống như một thiếu niên.
"Tôi vẫn còn sơn móng tay và mascara, anh có muốn không?"
Ngu Cẩm Văn hơi nhíu mày đánh giá anh ta, kỳ quái nói: "Tôi là nam cần những thứ này làm gì?”
"Tại sao đàn ông không thể bôi những thứ này?" Chàng trai bán bóng bay trợn tròn mắt khẩn trương nói: "Anh trai, anh mua cho tôi một cái gì đó đi! Tôi thấy anh cũng không giống bộ dáng không có đối tượng, tôi thật vất vả tranh thủ cơ hội hôm nay cùng em gái ra bày quầy hàng, phải lấy ra thành tích cho mẹ tôi xem, bằng không lần sau bà sẽ không cho tôi ra ngoài chơi. Đêm Giáng sinh! Anh không gửi trái cây bình an cho những người gần gũi nhất sao?”
“...” Ngu Cẩm Văn giật giật thái dương, do dự nói: "Cậu có không? Trái cây bình an.”
"Nhìn mặt mũi đẹp trai của anh, bán cho anh ba cái mười đồng." Chàng trai bán bóng bay không biết lấy ba quả táo khổng lồ từ đâu, một mạch kín đáo nhét vào tay cậu rồi hỏi: "WeChat hay Alipay?" ”
“...WeChat." Ngu Cẩm Văn cầm quả táo lớn xong hơi hối hận, không biết làm thế nào như thể bị quỷ ám, lại đi tin vào cái thứ trước kia chưa từng tin.
"Anh đẹp trai kết bạn Wechat đi! Tôi là Cố Thư Sanh, sau này nói tâm sự nha!" Bán bóng bay... Không, đó là một nam sinh bán hàng bách hóa nhiệt tình như lửa.
“Không, không cần!” Ngu Cẩm Văn trong nháy mắt cậu ta tiến tới thiếu chút nữa kiềm chế không được xúc động sắp ra tay, nhanh chóng đứng dậy mang theo ba quả táo lớn mà chạy.
Còn năm phút nữa đến chín giờ, Ngu Cẩm Văn còn đang tìm kiếm tiệm ăn trên đường phố. Cái này không được, phong cấp quá thấp, cái kia cũng không được, Thẩm Diệc Chu ăn không quen.
Thật vất vả mới tìm được một tiệm cơm trông không tệ lắm. Lúc cậu đang nhấc chân chuẩn bị đi vào trong, thì điện thoại của Thẩm Diệc Chu gọi đến trước.
"Cậu đang ở đâu?" Phía bên Thẩm Diệc Chu rất yên tĩnh, giống như đang ở trong phòng.
"Hai người." Ngu Cẩm Văn trả lời câu hỏi của nhân viên phục vụ xong mới đáp: "Đang tìm nơi ăn.”
"Ừm." Thẩm Diệc Chu thoáng dừng rồi nói: "Gửi cho tôi vị trí, bây giờ tôi đi tìm cậu.”
Ngu Cẩm Văn cúp điện thoại sau đó đè tay lên ngực, cảm thấy quá kỳ quái, những cục bông đáng ghét bên trong lòng hình như nhất thời đều bị thanh lý, ngay cả nhìn thấy Ngu Diệc Minh gọi điện thoại cũng không cảm thấy tức ngực và khó thở.
"Sao gọi em bận suốt thế?" Giọng nói của Ngu Diệc Minh bình thản cũng không có ý an ủi em trai đang tức giận một chút nào.
Ngu Cẩm Văn mím môi không nói, mặc dù cậu đã tự mình hờn dỗi cuộc sống từ khi còn nhỏ, nhưng cậu vẫn cần thể hiện tư thế của mình.
"Cặp không cần nữa sao? Con mèo không muốn nữa à? ”
“...Muốn." Ngu Cẩm Văn thiếu chút nữa quên mất, lần này sau khi bị nhắc nhở lại bắt đầu cảm thấy phiền não.
Ngu Diệc Minh trăm năm hiếm khi công khai thở dài, nói: "Được rồi, túi xách ngày mai đưa cho em, mèo liền để ở nhà nuôi đi, trong nhà có dì chiếu cố, không bằng người cũng chuyển về ở, tiết kiệm anh mỗi ngày đều lo lắng cho em.”
Một khi mèo con đã ổn định xong thì Ngu Cẩm Văn liền thoải mái hơn nhiều, ngoài miệng lại tức giận nói: "Không chuyển đi! Không có chuyện gì thì em cúp máy, bạn bè của em vẫn đang đợi sinh nhật của em!”
Ngu Diệc Minh dừng một chút, nói: "Anh sẽ chuyển tiền cho em. Em mời bạn học đi ăn món gì ngon đi.”
Nói xong liền cúp máy, lại có thể không cãi nhau với cậu.
Ngu Cẩm Văn còn chưa nghĩ ra một lý do gì, liền ngẩng đầu xa xa nhìn thấy chàng trai độc nhất của cậu trong đám người.
Thẩm Diệc Chu đẹp trai chết mất.
Thẩm Diệc Chu phong trần mệt mỏi mang theo khí lạnh đi vào, hơn nữa các cô gái trong nhà hàng đều đang nhìn anh. Anh đi tới ngồi xuống đối diện Ngu Cẩm Văn. Các cô gái lại lén lút hoặc quang minh chính đại nhìn hai người bọn họ, trong mắt hình như đều lóe lên ánh sáng, màu xanh lá cây.
Ngu Cẩm Văn không biết rằng chỗ hai người cậu ngồi là chỗ ngồi tình nhân, chỉ là từ sau khi Thẩm Diệc Chu tiến vào ngoại trừ nhìn chằm chằm người liền nhìn chằm chằm cái hộp lớn trong tay anh.
Cậu khẩn trương muốn biết, nhưng lại không dám. Hết lần này tới lần khác Thẩm Diệc Chu cũng không nhắc tới, chỉ hỏi cậu có lạnh không.
"Không lạnh." Ngu Cẩm Văn trong lòng nhớ nhung nhìn cái hộp đó, quanh co hỏi: "Đi xe đạp rất lạnh chứ? Cậu có đeo găng tay không? Vừa mang đồ đạc cũng không dễ dàng sao?”
"Cũng còn rất tốt.” Thẩm Diệc Chu chăm chú cúi đầu nhìn thực đơn, ánh sáng ấm áp từ đỉnh đầu chiếu vào mặt, đẹp trai như tượng điêu khắc.
"Tôi vừa cãi nhau với cha tôi mấy câu, nên quà còn chưa kịp nhận." Ngu Cẩm Văn nói thẳng.
Thẩm Diệc Chu buông thực đơn xuống mỉm cười, bất đắc dĩ nói: "Muốn xem thì xem đi, quanh co nhiều như vậy.”
"Nó thực sự là cho tôi sao?" Ngu Cẩm Văn cảm thấy xấu hổ, len lén kéo hộp hướng đến cạnh mình.
"Không xem thì thôi." Thẩm Diệc Chu làm bộ muốn thu hồi, bị người đối diện kéo lại, hai mắt trợn tròn.
"Để tôi xem!" Ngu Cẩm Văn quả thực không thận trọng nữa, nín thở mở ra, thiếu chút nữa hít thở không thông.
Trong hộp là một cái bánh ngọt, một tầng, bình thường thậm chí có thể bị người ta nói xấu xí, trên bề mặt có một vài ký tự lớn được viết bằng mứt dâu đỏ giống như hiện trường của một vụ án, hoặc là cũng là tiêu chuẩn huyết thư trong phim truyền hình.
Chúc mừng sinh nhật Ngu Cẩm Văn.
Chữ “Ngu” xem ra thử thách sự kiên nhẫn của tác giả, một chữ “Ngu” viết thành một mớ hỗn độn, chỉ nhìn bề ngoài thì còn giống một chữ cái.
Thẩm Diệc Chu vốn không có lòng tin gì, vừa vặn bị ánh đèn đẹp đẽ của nhà hàng chiếu lên liền không nở nhìn, thở dài nói: "Xin lỗi, đây đã là cái thứ tư mà trông dễ coi một chút."
"Đây… đây là những gì cậu làm?" Ngu Cẩm Văn không dám tin nói: "Tự tay làm?”
Thẩm Diệc Chu kỳ quái nói: "Không phải tự tay chẳng lẽ là dùng chân làm?”
"Không, không phải..." Ngu Cẩm Văn có chút không kiềm chế, thật vất vả mới rời mắt khỏi bánh ngọt, lúc nhìn phong cảnh nhanh chóng lau mắt, hắng giọng nói: "Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy tên tôi trên bánh ngọt."
Thẩm Diệc Chu ngẩn người, trêu chọc anh: "Cảm động phát khóc sao?”
"Khóc cái rắm!" Do cái bánh bốc khói!” Ngu Cẩm Văn hung hăng xoa mũi, lại nhìn một lát rồi đem bánh ngọt một lần nữa bỏ vào trong hộp.
“Không ăn?" Thẩm Diệc Chu hỏi.
"Không ăn, giữ lại đến tết." Ngu Cẩm Văn cẩn thận nhét bánh ngọt vào dưới tình huống không đụng phải cạnh, đặt bên cạnh mình còn đưa tay vỗ vỗ nó.
“Cậu muốn ăn thì tôi..."
Thẩm Diệc Chu vốn định nói sau này còn có thể làm cho cậu, nhưng nghĩ không được bao lâu người này sẽ có bạn gái thì không thích hợp lắm, liền đổi miệng nói: "Sau này còn có thể mua.”
Bằng không sẽ đưa lại một lần nữa là được rồi, đưa đến tốt nghiệp trung học, Thẩm Diệc Chu nghĩ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


