Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chưa tới sáu giờ sáng mèo con đã đánh thức anh dậy, Thẩm Diệc Chu muốn kéo nó ra khỏi mặt còn nó thì lại vừa cọ vào tai anh vừa kêu.
"Được rồi đừng kêu nữa, con đói hay khát?" Thẩm Diệc Chu cam chịu số phận ngồi dậy, xoa mặt rồi xuống giường đi theo con mèo.
Mèo con chưa biết nhảy lên bàn mà chỉ dựa vào trí nhớ ngửa đầu kêu bên dưới bàn trà .
Thẩm Diệc Chu nhìn thấy ly sữa tối hôm qua anh tiện tay để trên bàn trà, kinh ngạc nói: "Con còn nhớ sao?"
Con mèo ngày càng mất kiên nhẫn bèn dùng móng vuốt nhỏ bé của mình bò lên quần anh. Thẩm Diệc Chu xách gáy của mèo con rồi ngồi xuống, kẹp nó vào giữa hai chân.
"Làm việc thì lười biếng, chỉ biết ăn với ngủ."
Thẩm Diệc Chu kiên nhẫn nhìn nó liếm sữa trong ly, nói nhỏ: "Lát nữa đi học tìm mẹ kế cho con, bây giờ con ăn no rồi thì đến trường đừng kêu nữa được không?"
Mèo con khịt mũi, không biết nghe thấy hay không, kêu khẽ một tiếng coi như là trả lời.
"Con trai, con đi học sớm vậy sao?" Thẩm Vệ thò đầu ra khỏi khe cửa phòng ngủ, véo mũi hắt xì một cái rồi khuyên nhủ: "Không sao đâu, con thích thì có thể giữ lại nuôi."
Mèo con có lẽ thức dậy vào nửa đêm rồi chạy quanh một vòng, nên tối hôm qua hai người lớn trong nhà từng người một thay nhau hắt hơi. Thẩm Diệc Chu mỉm cười, nhét con mèo vào trong túi, đeo găng tay vào rồi nói: "Con sẽ giải quyết ổn thỏa mà."
Thẩm Vệ xoay người lấy ví ra, nói: "Được rồi, cho con ít tiền để mua thêm thức ăn cho mèo và sữa dê hoặc thứ gì đó, rồi tặng cho những người nhận nuôi nó."
"Con có tiền rồi." Mèo con tò mò từ trong túi nhìn ra ngoài, Thẩm Diệc Chu đội mũ lông vũ của mình, lại tìm một chiếc khăn tay nhỏ quấn quanh đầu nó một vòng, nó ngoan ngoãn ngửa cằm để anh buộc nơ, cuối cùng một cái đầu quấn kiểu Ấn Độ xuất hiện, mặt con mèo không chút thay đổi hướng về phía Thẩm Vệ kêu meo meo.
"Tạm biệt." Thẩm Vệ vẫy tay với nó, hắt hơi khàn giọng, nói: "Chờ ông nội không bị dị ứng rồi lại đến thăm con."
"Thuốc của ông nội chỉ còn lại bốn bữa hôm nay với sáng ngày mai. Buổi chiều con có thời gian thì đi mua cho ông đi, ba đi trước."
"Con ăn sáng thế nào?" Thẩm Vệ bây giờ mới nhớ tới hỏi.
"Ăn ở căn tin trường học." Thẩm Diệc Chu khoát tay, mang theo con mèo thong dong rời đi.
Tối hôm qua trong lớp có mấy cô gái nói muốn nhận nuôi mèo, nhưng lại bị trong nhà phản đối nên đành từ bỏ. Tuy nhiên bọn họ lại cho Thẩm Diệc Chu một gợi ý tốt, nói rằng trong trường học người ta nuôi mấy con mèo hoang đã lâu, thức ăn so với mèo nhà còn phong phú hơn, nói không chừng có thể để mèo con đi nhận mẹ kế.
Thẩm Diệc Chu mang theo mèo đến hơi sớm, trong khuôn viên trường hầu như không có ai. Anh cho Tiểu Vương Bát...con mèo nhỏ trước khi tìm mẹ kế còn phải đi ký túc xá giảng viên một chuyến, thăm cậu chủ nhỏ bị cảm lạnh kia. ( Tiểu Vương Bát cách Thẩm Diệc Chu gọi con mèo)
Ngày hôm trước lúc cậu chủ nhỏ bị sốt đã giao một chiếc chìa khóa ký túc xá cho anh. Thẩm Diệc Chu trực tiếp chạy đến phòng ăn mua phần bữa sáng đầu tiên, sau đó liền lập tức mang đến ký túc xá của Ngu Cẩm Văn.
Quả nhiên khi mở cửa ra, trời vẫn còn tối, người trên giường ngủ mờ mịt, nửa cái chăn bông rơi trên mặt đất, hơn nữa có xu hướng toàn bộ rơi xuống.
Thẩm Diệc Chu cất đồ đạc xong đi mở rèm cửa, người trên giường chỉ vặn vẹo một chút rồi không muốn tỉnh lại. Anh xoay hai vòng, xách con mèo con ra đặt ở bên đầu Ngu Cẩm Văn, nhẹ giọng nói: "Đi đánh thức cậu ấy dậy."
Mèo con ngồi thẳng lưng, quay qua nhìn cái người đang ngủ bên cạnh, lại quay đầu lại chán nản, chiếc khăn tay quấn trên đầu bị gió thổi thoảng qua có chút xê dịch.
Thẩm Diệc Chu thúc giục, kéo móng vuốt của nó nói: "Giống như buổi sáng con gọi ba ấy, tới ngồi xổm trên mặt cậu ta đi."
Mèo con lạnh lùng nhìn anh hồi lâu mới miễn cưỡng xoay người, ngửi ngửi khuôn mặt Ngu Cẩm Văn, nâng móng vuốt thăm dò vỗ nhẹ, thấy người không có phản ứng gì mới tao nhã giẫm lên ngực cậu, ngồi xổm xuống kêu hai tiếng.
Ngu Cẩm Văn trong giấc ngủ nhíu mày, thì thào nói: "Đừng...Đừng ăn tôi..."
Anh vừa lấy điện thoại ra bắt đầu quay phim, Ngu Cẩm Văn liền hô to một tiếng ngồi dậy, con mèo chạy nhanh, sợ tới mức khăn tay nhỏ cũng rơi xuống, Thẩm Diệc Chu vội vàng buông điện thoại xuống diễn xuất như thật, quan tâm nói: "Sao vậy? Gặp ác mộng sao?"
Ngu Cẩm Văn bàng hoàng vừa vuốt ngực vừa nói: "Tôi mơ thấy con quỷ mèo trong trò chơi đuổi theo tôi, liên tục gọi tôi khiến tôi không thở nổi."
"Không sao đâu, nằm mơ thôi!" Thẩm Diệc Chu vỗ bả vai cậu, giả bộ đứng đắn ôn nhu an ủi: "Vừa vặn tỉnh dậy đi, tôi mua cơm rồi."
Ngu Cẩm Văn xuống giường uống nước, mơ màng ngáp một cái, quay đầu nhìn thấy một cục màu cam trên gối, tập trung nhìn thì nước trong miệng thiếu chút nữa phun ra, chỉ vào phía đó hoảng sợ nói: "Mèo! Mèo!"
Mèo con khá bình tĩnh, liếc nhìn cậu rồi tiếp tục cúi đầu liếm móng chân của mình.
"Ồ, hôm qua tôi nhặt được, đem đến trường để tìm một người mẹ kế cho nó."
Thẩm Diệc Chu lật xem thuốc của cậu, thuận miệng giải thích một câu lại hỏi: "Cậu có uống thuốc đúng giờ không? Tôi thấy số thuốc còn lại không chính xác."
Ngu Cẩm Văn lương tâm cắn rứt, vội vàng cầm ly giả vờ uống nước nhưng thật ra là che mặt, nói: "Uống rồi, cậu đếm sai rồi đó!"
Thẩm Diệc Chu bình tĩnh nói: "Ngày hôm trước mua cho cậu, một hộp hai mươi viên, từ trước khi cậu bắt đầu uống thuốc đến bữa ăn này hẳn là chỉ còn lại tám viên. Nhưng bây giờ còn lại ít nhất là mười hai viên."
"Con mèo này từ đâu ra vậy?" Ngu Cẩm Văn giải thích không được bắt đầu giả điếc, quỳ gối bên giường cùng mèo con mắt to trừng mắt nhỏ, xong rồi đi chọc người ta, chọc cho mèo vung móng vuốt nhào tới.
"Hôm qua tôi nhặt được ở ven đường."
Thẩm Diệc Chu lại lặp đi lặp lại một lần nữa, thúc giục: "Đi ăn cơm rồi uống thuốc, tôi đi trước, trước khi đi học tôi phải tìm cho nó một nơi tốt."
Ngu Cẩm Văn ngậm một cái bánh bao vội vàng mặc đồng phục, mơ hồ nói: "Tôi đi cùng với cậu! "
Thẩm Diệc Chu liếc mắt nhìn cậu không nói gì, chỉ nói: "Uống thuốc đã rồi đi”.
Mèo đi lạc trong trường học có một chỗ ăn cố định, mèo hoang được cho ăn đều mập mạp, khỏe mạnh khiến chó hoang bên ngoài không dám vào, nghiễm nhiên trở thành một băng đảng bá vương, nhưng chúng cũng không ăn thức ăn miễn phí, ít nhất là duy trì vệ sinh trường học, một con chuột cũng không dám cắm trại ở đây.
Thẩm Diệc Chu tìm được vị trí mấy cô gái trong lớp nói, đúng lúc nhìn thấy mấy con mèo lớn lười biếng liếm lông. Mèo con trong túi thò đầu ra, mấy con mèo lớn lập tức đều ngừng động tác.
Mèo trong trường không sợ người chút nào, Ngu Cẩm Văn cầm mấy cái giăm bông đi tới trước mặt chúng, mấy con mèo lớn liền cọ đến bên chân cậu làm nũng.
"Cậu lấy nó ra thử xem, tránh xa một chút." Ngu Cẩm Văn đề nghị.
Thẩm Diệc Chu do dự một chút, lui về phía sau một bước nhỏ, lấy con mèo con ra đặt trên mặt đất, sợ nó chạy còn phải dùng hai tay che chở. con mèo con vừa mới giơ hai chân trước lên định gia nhập đại gia đình, con mèo lớn màu trắng dưới tay Ngu Cẩm Văn liền đột nhiên quay đầu nhe răng tức giận.
"Không được không được, cậu đừng để nó tới đây."
Ngu Cẩm Văn có chút khẩn trương, nói: "Có phải màu lông không giống nhau không? Hãy thử con mèo mướp đằng kia? Con mèo mướp nằm lười biếng bên kia sắp biến thành lợn mướp, Thẩm Diệc Chu cầm mèo con đến gần nó, lợn mướp tốn sức ngẩng đầu lên, kêu lên một tiếng hung ác dị thường.
Ngay cả khi anh đặt mèo con cạnh hai con mèo lớn hiền lành và ít nói, những con mèo khác vẫn nhăm nhe đe dọa nó.
"Ai nha không được, miễn cưỡng ép nó vào chắc chắn không phải bị đói chết thì cũng là bị đánh chết." Ngu Cẩm Văn phát sầu, nắm móng vuốt mèo con che lỗ tai nó, nhỏ giọng hỏi: "Không ai muốn thì phải làm sao?"
Thẩm Diệc Chu nhìn dáng vẻ nghiêm túc lo lắng của cậu thì mỉm cười nói: "Không sao đâu, tôi sẽ hỏi lại. Nếu thật sự không được thì tôi đưa đến bệnh viện thú cưng. Ngu Cẩm Văn đi bên cạnh anh, ấu trĩ cùng mèo con trong túi Thẩm Diệc Chu đại chiến ba trăm hiệp, chọc cho mèo con duỗi dài thân thể thiếu chút nữa rơi ra.
Túi của Thẩm Diệc Chu sắp đứt, anh lấy con mèo ra và nhét con mèo vào vòng tay của Ngu Cẩm Văn. Lần này một người một mèo đều cứng đờ, nghiêm túc nhìn anh.
"Cậu để cho nó tự mình ở trong phòng là được rồi, tôi có chuẩn bị sẵn nước và thức ăn."
Thẩm Diệc Chu suy nghĩ một chút, nói: "Thử để hết một tiết học xem sao đi."
"Không tìm được người nhận nuôi thì để ở ký túc xá của tôi cũng được. Con mèo sẽ không chạy lung tung đâu." Ngu Cẩm Văn thuận miệng nói, nâng mèo con lên hỏi: "Con có muốn ở chung vui vẻ cùng anh đẹp trai không?"
Nói xong ngón trỏ chống lại đầu mèo con cưỡng chế gật đầu, giả bộ gào thét nói: "Vui vẻ! Chu Chu là vui vẻ nhất!"
Con mèo ngơ ngác nhìn cậu rồi ngáp. Thẩm Diệc Chu cũng ngây người nói: "Tại sao gọi là Chu Chu, mà không gọi là Cá Nhỏ?"
"Cá Nhỏ? Cá Khô Nhỏ? Hahahaha!" Ngu Cẩm Văn thoáng giấu con mèo đi, chạm nhẹ một chút vào cái đầu lộ ra của nó, cười nói: "Được rồi, nghe ba con!"
Thẩm Diệc Chu sửng sốt, hỏi: "Cậu là anh trai còn tôi là ba, cho nên... Con trai?"
"..."
Ngu Cẩm Văn thấp giọng mắng một câu: “ Fuck…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


