Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không Phục Đến Làm Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Ngu Cẩm Văn chưa kịp xuống giường, đã bị tiếng radio đánh thức ngay sau sáu giờ, vừa định đấm đá mấy cái để phát tiết, mở mắt ra liền nhận ra đây không phải là giường của mình.

Bên ngoài có tiếng đè nặng lên cổ họng để nói chuyện, chỉ chốc lát sau âm lượng radio trở nên giảm dần. Ngu Cẩm Văn quấn trong chăn mang theo hương vị của Thẩm Diệc Chu lăn mấy vòng, đến khi không còn tức giận nữa mới đá dép lê rồi rời giường, dọc đường đi ngửi thấy mùi thơm liền chạy đến trước phòng bếp, tiện đường còn chạy ra điều chỉnh âm lượng radio của ông cụ.

Trước lời mời nhiệt tình của ông nội, cậu đã bỏ trốn.

Thẩm Diệc Chu đang chiên trứng, lười biếng đứng đút túi quần, tay cầm xẻng thỉnh thoảng chọc vào trứng trong chảo, vẻ mặt nghiêm túc đến sững sờ. Ngu Cẩm Văn lén lút vòng qua sau lưng anh, ngây thơ định hù dọa anh một cái, không nghĩ tới người nọ bỗng nhiên xoay người, nồi trong tay chênh lệch vài cm là có thể quét tới trên mặt.

Thẩm Diệc Chu phản ứng nhanh chóng rụt tay lại, nhíu mày nhìn cậu hồi lâu mới không nói gì: "Cậu không muốn mặt mũi nữa sao?"

Bản thân Ngu Cẩm Văn vẫn còn đang sợ hãi, nghĩ đến vẻ đẹp vô song của mình suýt chút nữa đã bị hoen ố, liền chán ghét cáo trạng trước: "Ai bảo cậu đột nhiên xoay người?"

Nói xong có chút chột dạ, liền dời mũi ngửi hai lần, giả bộ cường điệu: "Oa, thơm quá !!"

Chuyển chủ đề không rõ ràng chút nào.

Rõ ràng là chột dạ.

Thẩm Diệc Chu lười phối hợp với diễn xuất vụng về của cậu, xoay người lật thìa múc hai quả trứng chiên ra, cũng không thiên vị, mỗi người đều là một mặt cháy vàng, một mặt đen nhánh.

Trình độ kỹ thuật cân bằng rất trâu bò.

"Ăn ngon không?" Thẩm Diệc Chu hỏi.

"Rất ngon." Ngu Cẩm Văn nhét đầy miệng, gật gật đầu.

Thẩm Diệc Chu nhìn cậu mỉm cười không nói gì, chỉ đẩy ly sữa qua, chính mình cũng cúi đầu cắn một miếng trứng chiên và bánh mì. Anh và ba rất ít khi nấu ăn ở nhà, không có thời gian cũng không hứng thú, có thể nấu chín cơm liền cảm tạ trời đất, có thể lấp đầy bụng là tốt lắm rồi, hương vị gì đó không quan trọng.

Người đối diện vùi đầu ăn uống nghiêm túc, da mặt mỏng ăn cái gì cũng phồng má. Dù sao cũng là tiểu thiếu gia sống an nhàn sung sướng, Thẩm Diệc Chu cầm sữa nhìn chằm chằm cậu, nghĩ thầm thật đúng là dễ nuôi sống.

"Ông nội ăn gì rồi?" Ngu Cẩm Văn ngẩng đầu, hào sảng rót sữa xong mới nhớ tới hỏi, bên môi dính một lớp kem sữa.

"Ông ăn trứng hấp, tôi đã đem qua cho ông rồi." Thẩm Diệc Chu đứng dậy thu dọn bát đũa, lúc lấy chiếc đĩa trước mặt cậu thì cúi người mút sữa trên môi cậu, hồi tưởng dư vị một chút, nghiêm túc nói: "Có chút đắng, trứng gà bị cháy."

"Đắng sao?" Ngu Cẩm Văn liếm liếm môi, cảm giác vị giác đều bị đầu lưỡi Thẩm Diệc Chu nuốt xuống, sờ soạng nửa ngày cũng không cảm nhận được mùi vị gì, ngược lại rơi vào khóe môi nóng ẩm, xúc cảm mãnh liệt, trái tim đập liên hồi giống như bị ai liên tục đánh vào, làm cho ngứa ngáy.

Thẩm Diệc Chu lại tới gõ bàn.

"Ăn xong thì đi thu dọn đồ đạc của cậu, lát nữa sẽ đi."

Ngu Cẩm Văn kiễng chân lên cúi người lại gần, Thẩm Diệc Chu sửng sốt một chút ngửa người về phía sau, rũ mắt nhìn cậu.

"Làm gì vậy?"

"Không làm gì cả." Ngu Cẩm Văn liếm liếm khóe miệng, không chạm được liền hai tay ôm lấy cổ anh, cường ngạnh kéo người xuống, ngửa cằm nói: "Hôn môi."

Thẩm Diệc Chu híp mắt lại, nói: "Tôi không muốn."

"Nhưng tôi muốn." Cho nên nói cuộc đời chỉ cần một lần mặt dày, thì vô số lần mặt dày sau đó đều là đương nhiên. Ngu Cẩm Văn nhảy xuống đuổi theo anh, và nhận được một nụ hôn cuồng nhiệt. Miệng lưỡi Thẩm Diệc Chu bị răng đập vào đau đớn , liếm liếm cũng có thể cảm thấy mùi máu tanh, nhất thời không biết hôn môi cùng tên ngốc hồn nhiên này là chuyện tốt hay là chuyện xấu.

Con chó ngốc hài lòng nhảy xuống, tâm trạng rất tốt. Quên nó đi... Thẩm Diệc Chu sờ sờ vết thương nhỏ trên môi, thở dài.

Trước khi ra khỏi nhà, anh đã lo liệu xong xuôi cho ông nội, tiền cơm trưa cũng để trên bàn tiện cho dì hàng xóm tới lấy, Thẩm Diệc Chu khóa cửa lại vừa xuống lầu liền thấy Ngu Cẩm Văn ngồi xổm trước xe đạp của anh.

"Xe này của cậu không có ghế sau, tôi làm sao ngồi được?" Vẻ mặt Ngu Cẩm Văn trông rất ngây thơ vô tội.

"..." Thẩm Diệc Chu không để ý tới cậu, đi tới mở khóa, nói: "Cậu bắt taxi."

"Không được!" Ngu Cẩm Văn thần sắc kinh hãi, túm lấy tay lái của anh nói: "Tôi muốn cùng đi với cậu!"

Thẩm Diệc Chu híp mắt, sâu kín nói: "Có phải cậu lại có âm mưu gì không?"

“Không có.” Ngu Cẩm Văn nhanh chóng phủ nhận, chính trực nói: "Tôi chỉ muốn ở bên cạnh cậu, chúng ta không phải là anh em tốt sao!"

Trên diễn đàn trường học, có một số người nghi ngờ Thẩm Diệc Chu bị ép buộc phải đầu hàng, hơn nữa họ còn là fan duy nhất của Thẩm Diệc Chu, đã nặc danh mắng cậu vì tội bắt nạt kẻ yếu và kiêu ngạo. Ngu Cẩm Văn tức đến lộn ruột, cái gì mà bị ép buộc, rõ ràng là Thẩm Diệc Chu cam tâm tình nguyện! Ngẫm lại mỗi buổi trưa cùng nhau ăn cơm còn chưa đủ, nếu có thể ngay cả buổi sáng cũng cùng nhau đi học chẳng phải giống như tình anh em qua đêm sao? Cậu vụng trộm liếc Thẩm Diệc Chu một cái, giấu kín tâm tư nhỏ bé trong lòng, tiến lên nhìn phần khung trước xe đạp, rối rắm không biết ngồi như nào mới có thể không ảnh hưởng đến “tiểu Cẩm Văn”.

Thẩm Diệc Chu hai tay vịn xe không cho cậu vào khoảng trống, chỉ vào hàng xe bên cạnh nói: "Cậu không đi taxi thì có thể đi xe đạp công cộng."

Anh cho rằng Ngu Cẩm Văn dù sao cũng là tiểu thiếu gia được nuông chiều chắc chắn sẽ không đi những phương tiện thế này, nhưng anh đã lầm rồi, một người đến trứng gà cháy cũng có thể ăn một cách ngon lành thì đâu có ngại gì cơ chứ. Ngu Cẩm Văn hai mắt sáng rực, lon ton chạy tới quét mã.

"Cậu chờ tôi! Tôi sẽ đăng ký ngay lập tức! "Ngu Cẩm Văn thỉnh thoảng nhìn lên điện thoại di động, sợ người này lại bỏ cậu đi trước, dù sao chuyện này cũng đã từng xảy ra rồi.

Thứ hai, Thẩm Diệc Chu luôn thích đi ra ngoài vào giờ cao điểm buổi sáng, như vậy khi đạp xe vòng quanh con đường ven sông sẽ cảm thấy rất thoải mái. Nhưng bên cạnh còn có Ngu Cẩm Văn thì khác, bánh xe của cậu nhỏ nên ôm cua rất nhanh, hết lần này đến lần khác la hét đòi vượt, thỉnh thoảng không có ai lại mạo hiểm buông hai tay thể hiện kỹ năng của mình

Thẩm Diệc Chu không thể nhịn được nữa, nghiến răng nói: "Cậu đi lên phía trước cho tôi, cấm được quay đầu nhìn lại!"

Mới đầu lượng xe cộ ở vùng ven ngoại thành còn ít, đến khu đô thị gần trường học giao thông đông đúc càng thêm mệt mỏi, Thẩm Diệc Chu thần kinh căng thẳng suốt dọc đường, nhìn thấy cổng trường mới thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng theo tốc độ bình thường vượt qua xe đạp nhỏ phía trước, mặt mộc lái vào trường học.

"Này? Bạn học kia! Xe đạp công cộng không được vào trường!" Bác bảo vệ cầm gậy chặn, ngăn cản thành công người đang cố tăng tốc vượt rào.

Ngu Cẩm Văn trợn tròn mắt, hỏi: "Không thể vào sao? Tại sao? Bọn họ đều vào được!"

"Thấy chữ to này không?" Chú bảo vệ nắm lấy đầu xe của cậu đẩy về phía sau, nói: "Người ta đi xe của riêng mình, cậu là xe đạp công cộng không được vào trường, mau mau, ra kia đỗ xe rồi mới được vào!"

"Nhìn cái gì vậy, chưa từng thấy trai đẹp đi xe đạp sao?" Ngu Cẩm Văn hung tợn trút giận với bạn học đi ngang qua bên cạnh, xách xe ném xe đến điểm đỗ xe ven đường, cả người bừng bừng lửa giận.

Sớm biết là kết quả này còn không bằng đi taxi, gió lạnh như vậy, mẹ nó.

"Hình như tôi gặp cậu cùng Ngu Cẩm Văn trên đường." Lý Việt Bách vừa vào lớp liền chần chờ hỏi: "Người đi xe đạp trước mặt cậu là Ngu Cẩm Văn không sai... Phải không?"

"Đúng." Thẩm Diệc Chu thuận miệng nói: "Chỗ nhà tôi cũng không tiện bắt taxi."

Lý Việt Bách: "Nhà cậu á?"

Thẩm Diệc Chu liếc mắt nhìn người đang ầm ĩ một cái, bình tĩnh nói: "Tối hôm qua cậu ấy ở nhà tôi, có vấn đề gì sao?"

"Không có, không thành vấn đề." Lý Việt Bách khoa trương vuốt ngực, nói: "Tôi chỉ tò mò đột nhiên quan hệ của cậu với cậu ta học kì này lại tốt như vậy, trong lòng tôi có chút không chịu nổi, tôi thấy tôi đang ghen, cậu phải giảng bài cho tôi nhiều hơn nữa để bồi thường cho tôi."

Thẩm Diệc Chu không thèm để ý tới việc cậu ta lại thỉnh thoảng lại lên cơn, từ trong cặp lấy ra một quyển sách luyện tập mới tinh, tên trên bìa viết giống chữ nghệ thuật, liếc mắt một cái có thể nhìn ra tác phong của ai.

"Hả? Sắp vào lớp rồi, cậu đi đâu vậy?"

"Đi gửi đồ, tôi sẽ về ngay." Thẩm Diệc Chu giơ sách bài tập trong tay lên, bước nhanh ra khỏi phòng học.

Không biết cuốn sách bài tập này có quan trọng hay không nhưng anh vẫn muốn tự mình gửi nó.

Lớp 6 gần đây đấu với lớp 8, không biết nguyên nhân là do ai cầm nhầm chổi trong lớp ai, dù sao cũng rảnh rỗi không có việc gì làm, sự tình không hiểu tại sao lại bị đẩy lên đến cuộc so tài giữa hai lớp từ sáng đến tối ở trường.

Ngu Cẩm Văn uy phong lẫm liệt đứng ở cửa lớp mình, mấy nam sinh bên cạnh liền tựa vào lan can nhìn chằm chằm người lớp tám.

Tất cả các tay đều bị tím tái lên vì lạnh.

"Không có. Chỉ cảm thấy đầu hơi đau." Ngu Cẩm Văn hít mũi, tò mò nói: "Cậu thật sự tới tìm tôi? Có chuyện gì vậy?”

"Cái này." Thẩm Diệc Chu đưa sách bài tập, thuận tay sờ trán cậu, nói: "Đi vào uống nước nóng, đừng ra ngoài."

Ngu Cẩm Văn nhận sách bài tập tiện tay nhét vào trong túi, ngáp một cái lười biếng nói: "Ừm, tôi đang muốn đi vào ngủ, buổi sáng dậy sớm quá."

Thẩm Diệc Chu kéo người cậu lại tránh đụng vào cột bên cạnh, bất đắc dĩ nói: "Đi vào ngủ bù đi, tôi đi đây."

Ngu Cẩm Văn gật đầu, vừa quay đầu lại đột nhiên nhớ ra cái gì đó, ho khan một tiếng, ở ngoài cửa hét lên: "Thẩm Diệc Chu, cảm ơn cậu đã đưa đồ cho tôi nha! Bữa trưa nhớ chiếm chỗ ngồi cho tôi!"

Người trên hành lang và người lớp sáu ngoẹo cổ nhìn ra ngoài cửa sổ như mấy con cầy sấy, ánh mắt Ngu Cẩm Văn ở cửa thâm tình nhìn theo bước chân anh.

Nó giống như bị bệnh thần kinh mà anh vội vàng đưa thứ gì đó cho bệnh thần kinh vậy, khóe miệng Thẩm Diệc Chu giật giật, nhanh chóng rời đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc