Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vương Triệu đích thân lên thuyền của Tiền gia khám xét.
Đúng như lời gã ngư dân kia nói, chiếc thuyền này của Tiền gia chỉ là một chiếc thuyền đánh cá bình thường, không rà soát ra được nửa điểm dấu vết của thuốc súng hay binh khí, càng không tìm thấy hành tung của Thất cô nương.
Ngược lại, thu thập cả một khoang đầy cá tôm hải sản.
Hóa ra đêm qua mười chiếc thuyền hàng của Thôi gia bị nổ, Tiền gia bận đi vớt cá sao?
Thấy Vương Triệu lộ vẻ không thể tin nổi, A Châu ngại ngùng gãi đầu:
“Cơ hội ngàn năm khó gặp, không vớt thì phí quá. Nô tài vận chuyển xong chuyến này còn phải đi thêm nhiều chuyến nữa, chứ để thối trên biển thì tiếc lắm…”
Trong mắt thương hộ, tất cả đều là tiền.
Vương Triệu không nghe gã nói nhiều, lập tức trở lại thuyền quan, đến gặp Tống Duẫn Chấp:
“Thế tử, hạ quan đã xem xét khắp nơi, trên thuyền không có người, càng không giống như đang che giấu. Trên thuyền cũng không tìm thấy dấu vết của thuốc súng, ngược lại chỉ chứa đầy hải sản.”
Hải sản?
Vậy thì dù có thuốc súng, bây giờ cũng không ngửi ra được nữa, tất cả đã bị mùi tanh của cá tôm đầy trên thuyền che lấp hết.
Tống Duẫn Chấp nhìn ra mặt biển, trong đêm tối, mọi thứ như bị xóa sạch, không còn sót lại nửa điểm manh mối nào. Hắn tuyệt đối không thể tin rằng Thôi đại công tử lại có thể vì tình mà tự kết thúc đời mình.
Nhưng tại sao mười chiếc thuyền hàng của Thôi gia lại đột nhiên lần lượt bị nổ tung, ngay cả Thôi Vạn Chung cũng rơi vào cảnh không tìm thấy thi thể?
Tống Duẫn Chấp chợt nhớ lại quả pháo hiệu hình đồng tiền xé toạc bầu trời đêm. Theo đó là một gương mặt tươi cười rạng rỡ mà giảo hoạt lóe lên trong đầu, mắt hắn lạnh đi, nói:
“Lập tức quay về!”
Yêu nữ sớm đã về thành rồi.
…
Lúc thuyền hàng của Thôi gia bốc cháy, Tiền Đồng đã mang theo thi hài của đại cô nương, ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ chuẩn bị sẵn để quay về.
Lênh đênh trên mặt biển đen kịt một đêm, rạng sáng thuyền mới chạm đến đất liền.
Tiểu đồng đưa tin đã cưỡi ngựa phi nhanh trước một bước, nhanh chóng mang tin dữ về Tiền gia.
Xe ngựa của Tiền Đồng vừa đến cửa, tất cả mọi người đều đã đợi sẵn trong hẻm.
Lớp sương mù dày đặc trên biển bám theo cả một quãng đường, bóng mây đen kịt bao trùm trên bầu trời nhà họ Tiền.
Tiền Đồng xuống xe trước, sắc mặt trắng bệch, bộ váy màu hồng đào dính đầy những vệt máu loang lổ.
Tuy sớm đã nghe được tin dữ nhưng Tam thẩm vẫn còn ôm hy vọng, giọng run rẩy hỏi nàng:
“Đồng Nhi, đại tỷ con không sao đúng không…”
Tiền Đồng cúi đầu, không dám nhìn mặt bà, nghiêng người nhường chỗ. Hộ vệ A Ngân vén rèm lên. Chiếc áo choàng mà nàng khoác lúc đi, nay đang đắp trên mặt đại tỷ.
Một bên tay Tiền Linh lộ ra đã tím ngắt. Máu trong người Tam thẩm như bị rút cạn, bà ngã khuỵu xuống đất, đau đớn kêu lên:
“Linh Nhi… của ta…”
Mọi người tay chân luống cuống đỡ bà dậy. Gia chủ Tiền gia vội cho người tìm cáng đến.
Năm đó đại cô nương mặc áo cưới vui vẻ rời khỏi cửa lớn nhà họ Tiền, năm năm sau, khiêng về lại là một cỗ thi thể đã lạnh ngắt.
Tiền Đồng đi theo đến sân của Tam thúc thẩm.
Bước chân nàng dừng lại ngoài cửa, không đi vào, nàng quỳ thẳng dưới hành lang, nghe từng tiếng khóc bi thương trong phòng:
“Linh Nhi của ta ơi, con muốn làm mẫu thân đau lòng chết đi mà, sao con hồ đồ quá…”
“Mẫu thân sớm đã bảo con về nhà, sao con lại nghĩ quẩn như vậy, bây giờ mẫu thân biết sống làm sao đây…”
Tiền phu nhân bận rộn an ủi:
“Tam thẩm, xin nén đau thương, nhất định đừng để tổn thương thân thể.”
“Cái thân già này của ta, chết thì chết, Linh Nhi của ta mất rồi, ta còn sống làm gì nữa…”
“Không thể nói vậy được, chúng ta còn cả một gia tộc lớn mà, Minh tỷ nhi vừa mới gả đi, nửa đời sau còn phải dựa vào thẩm chứ…”
Tam thẩm khóc đến khàn cả giọng:
“Nếu không phải còn lo cho Minh tỷ nhi, ta thật sự đã đâm đầu chết rồi.”
“Đúng vậy, Minh tỷ nhi lát nữa sẽ về. Nhìn tỷ tỷ bộ dạng này, chẳng biết sẽ đau lòng đến mức nào. Hãy nhập thổ để yên lòng người đã khuất, Tam thúc và Tam thẩm phải vực dậy tinh thần, tiễn Linh tỷ nhi trên đoạn đường cuối cùng…”
…
Lúc Phù Nhân chạy đến, liền thấy cô nương một mình cô đơn quỳ dưới hành lang. Vệt nước thấm trên váy còn chưa khô hẳn, còn bên má dính mấy vệt máu đã khô.
Phù Nhân chua xót không thôi, trong lòng biết chuyến đi này đã lấy nửa cái mạng của cô nương, chỉ hận mình không có ở bên cạnh. Nàng ta đến quỳ sau lưng của chủ tử, nhẹ giọng khuyên nhủ:
“Cô nương đứng dậy đi, không phải lỗi của người. Người đã mệt mỏi cả đêm rồi, chúng ta về thay y phục trước được không ạ.”
Tiền Đồng không động, cũng không trả lời.
Quỳ được nửa nén hương, Hình ma ma bên cạnh lão phu nhân đến, truyền lời:
“Lão phu nhân cho gọi Thất cô nương qua đó một chuyến.”
Tiền Đồng gật đầu đứng dậy.
Lúc này lão phu nhân cho gọi cô nương nhà mình qua đó, có thể có chuyện gì tốt chứ. Phù Nhân theo sát sau lưng Hình ma ma, cầu xin:
“Ma ma, người khuyên lão phu nhân đi ạ, cô nương đã cố hết sức rồi. Là do nô tỳ đến muộn, không thể đón đại cô nương về, cô nương không có lỗi. Nàng đã mệt mỏi cả đêm, còn chưa nghỉ ngơi…”
“Phù Nhân.”
Tiền Đồng chợt cắt ngang lời, đưa cho nô tỳ một tờ giấy hòa ly, là nàng tìm thấy trên người đại cô nương.
“Đi tìm Thôi lão phu nhân điểm chỉ. Dù đã chết, tỷ tỷ cũng không thể là người nhà họ Thôi.”
“Cô nương…”
Tiền Đồng dứt khoát:
“Mau đi đi.”
…
Tĩnh Nguyệt Hiên.
Lão phu nhân quỳ gối trước tượng Phật tụng kinh, đã được một lúc rồi. Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài cũng không đứng dậy, đợi Hình ma ma dẫn người vào, bà mới mở mắt ra, gọi tỳ nữ đưa một chiếc đệm bồ đoàn cho Tiền Đồng:
“Cùng ta tụng một đoạn.”
Tiền Đồng cởi giày, quỳ xuống sau lưng bà, nhận lấy kinh văn từ tay tỳ nữ, lặng lẽ đọc lên. Tâm tư nàng không yên, đọc sai mấy chỗ.
Lão phu nhân cũng không ép nàng, chậm rãi hỏi:
“Tiền có thể phòng thân, quyền có thể bảo thân. Hôm nay ta hỏi con, là cái trước tốt hơn hay cái sau tốt hơn?”
Tiền Đồng cúi đầu:
“Tôn nữ xin nghe lời tổ mẫu dạy bảo.”
“Cái sân của đại bá con, nếu không có người dọn dẹp, e rằng cỏ dại đã cao đến một người rồi.”
Lão phu nhân làm động tác đứng dậy, Hình ma ma vội tiến lên đỡ:
“Một gia tộc có thể hưng thịnh lâu dài, chưa bao giờ là tài sản trước mắt, cũng không phải là quyền lực nhất thời, mà là từ mỗi một người nhà họ Tiền.”
Tiền Đồng im lặng.
Lão phu nhân đứng thẳng người, lại nhìn về phía thiếu nữ đang quỳ trước tượng Phật, sắc mặt dần trở nên lạnh lùng quyết đoán, hỏi:
“Là tiểu gia chủ, con đã bảo vệ được người trong nhà họ Tiền chưa?”
Tiền Đồng cúi người dập đầu:
“Tôn nữ hổ thẹn.”
“Lúc đầu ta đã nhắc nhở con, đại phòng của Thôi gia có đại tỷ con còn ở đó, chừa cho họ một con đường sống.”
Lão phu nhân xoay chuỗi Phật châu trong tay:
“Nhưng con lại vội vàng đuổi cùng giết tận nhà họ Thôi, tưởng rằng mình đã thắng sao?”
Giọng bà đột nhiên nghiêm lại:
“Tự phụ!”
Trán Tiền Đồng chạm đất, không động đậy.
“Tự mình đi nhận phạt.”
Lão phu nhân không nhìn nàng nữa, quay người đi vào phòng trong.
Chủ tử đi rồi, Hình ma ma mới tiến lên dịu dàng gọi:
“Thất cô nương…”
Gia chủ thật sự của Tiền gia, chưa bao giờ là nhị gia hay là bất kỳ ai, mà là vị Thất cô nương mới mười chín tuổi trước mặt.
Nhưng rốt cuộc nàng cũng chỉ mới mười chín tuổi, độ tuổi đẹp nhất, các tiểu cô nương vô ưu vô lo, chọn lựa lang quân như ý, còn nàng lại phải gánh vác cả gia tộc nhà họ Tiền.
Đôi khi ngay cả một người sống hơn nửa đời không nhi không tử, lòng dạ sắt đá như bà cũng không khỏi cảm thấy xót xa. Hình ma ma nói thêm một câu giải thích cho nàng:
“Lão phu nhân làm vậy cũng là vì một lòng khổ tâm với Thất cô nương. Nỗi hổ thẹn trong lòng cô nương cũng cần có chỗ để giải tỏa.”
Tiền Đồng gật đầu cười:
“Con biết, không sao đâu ạ, ma ma cứ đánh đi.”
…
Buổi chiều, Tiền Đồng từ sân của lão phu nhân ra ngoài, trời đã bắt đầu đổ mưa. Nàng mượn một chiếc ô của Hình ma ma, men theo lối cũ đi ra bằng cửa sau.
Mưa không lớn, nhưng cũng đủ làm ướt áo. Người trên đường không nhiều, nàng thong thả đi theo con đường quen thuộc bước về phía trước.
Nửa ngày không ăn gì, cảm thấy có chút đói. Nàng đến tiệm bánh bao ven đường mua hai cái nhân thịt, không vào tìm chỗ ngồi, mà cầm trong tay vừa đi vừa ăn.
Không biết ai không có mắt, mặt ô lướt qua, một vạt nước mưa lớn tạt vào chiếc bánh bao trong tay nàng.
Tiền Đồng: …
Hắn xong rồi!
Nàng quay đầu định mắng người, lại thấy một bóng lưng quen thuộc, sững người một lúc, liền lên tiếng gọi:
“Duẫn Chẩn?”
Vị công tử không có mắt, bước chân vội vã bỗng dừng lại, quay người về phía nàng, trên mặt cũng lộ ra một vẻ kinh ngạc.
Yêu nữ quả nhiên đã về.
Sợ nàng nghi ngờ hành tung của mình, vừa xuống thuyền quan, hắn đã một mình chèo thuyền rồi lên bờ đi bộ. May mắn trong thành cũng đang mưa, có thể che đi mùi ẩm ướt của biển còn vương trên người hắn.
Không ngờ lại còn gặp yêu nữ giữa đường.
Nàng ta đang đi đâu, lại định làm chuyện gì mờ ám?!
Yêu nữ sớm đã biết mười chiếc thuyền hàng của Thôi gia là trà buôn lậu. Đứng trên lập trường của nữ tặc, nàng ta nên giữ lại bằng chứng buôn lậu của nhà họ Thôi, dùng đó làm uy hiếp, chiếm lấy số hàng hóa trên thuyền.
Nhưng đêm qua yêu nữ lại cho nổ tung hết, không để lại nửa điểm làm bằng chứng.
Rốt cuộc mục đích của nàng ta là gì.
“Sao chàng lại ở đây?”
Tiền Đồng còn tưởng mình hoa mắt, khóe mắt cong cong mang theo vẻ trêu chọc quen thuộc của nàng, hỏi:
“Hai ngày ta không ở đây, chàng đã làm gì, đi dạo phố sao?”
Tống Duẫn Chấp không trả lời. Sau khi nàng đến gần hắn, hắn hỏi lại:
“Còn cô nương, đi đâu về?”
Đêm qua yêu nữ ở đâu, đã làm gì, hắn hoàn toàn có thể sai Vương Triệu bắt người về tra hỏi cho cặn kẽ.
Nhưng hắn lại biết, với sự giảo hoạt của nàng ta, sẽ có vô số bằng chứng để thanh minh cho mình.
Vương Triệu chắc chắn sẽ không tra hỏi được gì.
Bây giờ hắn mượn thân phận Thất cô gia nhà họ Tiền, thăm dò thử, vốn định xem yêu nữ nói dối thế nào, nàng ta lại không trả lời, còn khẽ hỏi hắn:
“Quan tâm ta sao?”
Hai ngày yêu nữ không ở Tiền gia, Tống Duẫn Chấp cũng không ở đó. Bây giờ đối với hắn, lo lắng cho nàng ta nên ra ngoài tìm là cái cớ duy nhất có thể qua mặt được.
Hắn tránh ánh mắt của nàng, đáp gọn một tiếng:
“Ừ.”
Tiền Đồng không để tâm đến ánh mắt lảng tránh của chàng, cũng quên mất lang quân trước mặt là người nàng đã dùng cổ trùng để khống chế, sẽ không nói lời dối gạt nàng.
Chàng nói gì nàng sẽ tin nấy, bèn thấp giọng giải thích:
“Việc kinh doanh của Tiền gia rộng lớn, sau này lúc ta ra ngoài sẽ ngày càng nhiều hơn. Nhưng lần sau ta sẽ để lại lời nhắn, đỡ để chàng lo lắng.”
Ánh mắt lảng đi của Tống Duẫn Chấp vừa hay rơi trên đôi chân loạng choạng của tiểu cô nương, mắt hắn đột nhiên nheo lại.
“Đi thôi, vừa về, ta mời chàng uống trà.”
Nàng quay người, chiếc ô nghiêng về phía trước. Ngay lúc Tống Duẫn Chấp ngẩng đầu lên liền thấy được sau lưng nàng, cuối cùng hắn cũng hiểu ra sự khác thường trong mưa là vì sao.
Từ đôi vai trở xuống, cả sau lưng nàng đều đỏ rực máu.
Vết máu thấm qua cả váy áo, nhỏ xuống cùng nước mưa trên nền đất.
Nơi nàng vừa đi qua, nước mưa liền đổi màu.
Tống Duẫn Chấp sững người, đứng yên tại chỗ:
“Cô nương…”
Một tiếng “rầm” bất chợt vang lên, người trước mặt cùng với chiếc ô trong tay, không một dấu hiệu báo trước mà ngã nhào xuống đất. Như thể sức lực của một người đã cạn kiệt, nàng ngã xuống rồi không còn một chút động tĩnh.
Tống Duẫn Chấp cuối cùng cũng phản ứng lại, vứt ô đi, tiến lên đỡ người:
“Tiền Đồng!”
Không có ô che, nước mưa toàn bộ xối lên lưng nàng. Nước mưa thấm ướt đến đâu, nước máu chảy ra đến đó, nhuộm đỏ cả người cả tay hắn.
Hắn luống cuống nhặt ô lên che trên người nàng, tay kia đỡ, trước sau vẫn không hiểu tại sao nàng lại bị thương. Một nữ tặc như nàng, ai lại có bản lĩnh lớn hại nàng như vậy?
Chợt nhận ra hôm nay yêu nữ chỉ có một mình, tỳ nữ lợi hại kia của nàng đâu?
Vết thương trên lưng Tiền Đồng hẳn là vết roi. Tống Duẫn Chấp không dám chạm vào, túm lấy cánh tay nàng, kéo người lên lưng, một tay che ô một tay đỡ nàng đi về phía y quán.
Thực ra Tống thế tử không có lý do gì để cứu Thất cô nương Tiền gia, ngược lại đây là một cơ hội tuyệt vời.
Giết nữ tặc, diệt trừ hậu hoạn.
Hắn nghĩ nếu đổi lại là nàng, chắc chắn sẽ không nương tay. Tuy nhiên, hắn là Tống thế tử, lòng quân tử không bao giờ thừa nước đục thả câu, huống hồ còn có rất nhiều chuyện chưa được giải quyết.
Cổ trùng trên người hắn chưa giải, vụ án buôn lậu của Thôi gia còn chưa có tiến triển.
Nữ tặc còn chưa thể chết!
Hắn cõng người đi nhanh trong mưa, lại phải giữ chiếc ô trong tay, không để nàng bị ướt. Không có sức để ý dưới chân, ủng lội qua vũng nước, nước tung tóe bắn lên, làm ướt vạt áo, cuối cùng cũng giống như nàng, hắn mình đầy thảm hại.
“Đừng về nhà.”
Người trên lưng không biết đã tỉnh lại từ lúc nào, yếu ớt nói với hắn:
“Đến Hải Đường Lâu… quán trà lần đầu chúng ta gặp nhau.”
Vết thương trên người nàng không kịp thời chữa trị sẽ chết. Tống Duẫn Chấp hỏi:
“Tại sao không phải là y quán?”
“Chàng không hiểu được đâu.”
Hắn thật sự không hiểu, quay đầu đợi câu trả lời tiếp theo của nàng.
Người trên lưng nói:
“Ở đó có thuốc.”
Tống Duẫn Chấp nghe lời nàng, vội vàng chạy đến trà lâu Hải Đường.
Không biết có phải vì trời mưa không, trà lâu không đón khách, tất cả cửa đều đóng kín.
Tống Duẫn Chấp gõ hai cái, mãi không thấy ai ra xem, nhấc chân đá mạnh một cú, cửa mở toang. Vừa bước qua ngưỡng cửa, bên trong liền có một người nam nhân trung niên ăn mặc như chưởng quầy đi ra, mặt đầy tức giận, định mở miệng mắng, nhưng kịp thời thấy được người trên lưng, ông sững người một lúc, kinh ngạc nói:
“Thất cô nương, đây là làm sao vậy?”
Đã đến một lần, Tống Duẫn Chấp quen đường quen lối, cõng người đến nhã gian gần nhất.
Vết thương của Tiền Đồng ở sau lưng, không thể nằm. Tống Duẫn Chấp đặt nàng lên ghế, đỡ nàng ngồi vững, liền hỏi chưởng quầy sau lưng:
“Mang thuốc đến đây, mau tìm người xem cho nàng ấy.”
Ông ta ngơ ngác, vội vàng nói:
“Không, không có thuốc ạ. Đây là trà lâu, lấy đâu ra đại phu. Thất cô nương bị thương, sao lại đến đây? Cô gia mau đưa người đến y quán đi ạ…”
Tống Duẫn Chấp quay sang nhìn chằm chằm tiểu cô nương trước mặt. Nàng nằm trong vòng tay hắn, mặt đỏ bừng, ngơ ngác một lúc, áy náy nói:
“Ồ, ta quên mất, hình như là không có thuốc rồi.”
Tống Duẫn Chấp hít sâu một hơi, thở ra lạnh lùng:
Không ngờ nàng lại nghiêng người, cả đầu đều đè lên lòng bàn tay hắn. Hắn theo bản năng định đẩy ra, nhưng vầng trán đó thật sự nóng đến kinh người.
Hắn lại đi nói lý lẽ với một người đang sốt, nói không thông.
Tống Duẫn Chấp nghiến răng, lại một lần nữa cõng người lên lưng, lao ra khỏi trà lâu.
Chưởng quầy của trà lâu đi trước dẫn đường, tìm một y quán. Ngày mưa bệnh nhân không nhiều. Ông ta vừa vào đã vẫy tay với đại phu:
“Nhanh lên, xem cho Thất cô nương…”
Đại phu cũng sững người:
“Đã bao nhiêu năm rồi, sao lại…”
Chưởng quầy không nói nhiều, dặn dò:
“Bị thương không nhẹ, ông nhanh tay lên.”
Quay đầu gọi Tống Duẫn Chấp:
“Cô gia, mau cõng Thất cô nương vào trong.”
Tống Duẫn Chấp nhanh chóng cõng người vào phòng trong, đặt lên giường ngồi ngay ngắn, đang cân nhắc nên đặt thế nào cho ổn thì giọng của đại phu cách một tấm rèm từ bên ngoài truyền vào:
“Thất cô gia, cắt áo của Thất cô nương ra, để lộ vết thương sau lưng, lão phu sẽ vào.”
Tống Duẫn Chấp chợt sững người, nhìn về phía yêu nữ.
Nàng lại ngất đi rồi!
Bảo hắn đi cắt áo của một tiểu cô nương, thật không thể nào.
“Hôm nay trời mưa, nữ y trong y quán về nhà cho hài nhi bú rồi. Cô gia đừng chần chừ nữa, động tác phải nhanh lên, vết thương của Thất cô nương bị dính nước mưa, nếu bị nhiễm trùng, đừng nói là lão phu, dù có thần tiên đến cũng không cứu được.”
Không đợi Tống Duẫn Chấp thoái lui, lời nói của đại phu bên ngoài đã chặn đường lui của hắn.
Trong y quán toàn là nam nhân.
Chuyện này, đương nhiên chỉ có Thất cô gia hắn có thể làm.
Hắn đã cõng người đến đây, chính là định cứu người, không thể thật sự nhìn yêu nữ chết được.
Lúc hành quân, Tống thế tử cũng đã từng băng bó vết thương cho người khác, tính mạng con người là quan trọng, không phân biệt nam nữ. Hắn nhắm mắt lại, cánh tay luồn qua ngực nàng, cố gắng hết sức phớt lờ cảm giác mềm mại đang đè lên cánh tay mình, lập tức lật người lại, xác định nàng đã nằm sấp trên giường, hắn mới mở mắt ra.
Áo sau lưng nàng bị nước máu thấm ướt đẫm, vốn đã không nhìn ra được màu sắc ban đầu.
Kéo ở trong giỏ tre bên cạnh giường. Tống Duẫn Chấp lấy qua, từ từ cắt vải…
…
Nửa tuần trà sau, Tống Duẫn Chấp bước ra, vén rèm lên, nói với đại phu bên ngoài:
“Xong rồi.”
Đại phu vào trong, Tống Duẫn Chấp không vào nữa, đứng ngoài đợi.
Chưởng quầy cũng đợi ở bên ngoài. Ban nãy ông ta đã cho người gửi tin về Tiền gia, lo lắng đi đi lại lại, chờ người đến. Cứ đi qua đi lại như vậy đến hoa cả mắt. Đột nhiên nghe thấy một tiếng:
“Ai đánh?”
Ông ta sững người, cuối cùng cũng dừng bước, vội khuyên:
“Thất cô gia, mối thù này không thể báo.”
Tống Duẫn Chấp cảm thấy ông ta nghĩ nhiều rồi, hắn chỉ tò mò nên hỏi thử mà thôi.
“Đây là gia pháp.”
Trong phòng không có người khác, đều là người nhà, chưởng quầy cũng không cần phải giấu, thấp giọng nói với hắn:
“Từ nhỏ đến lớn Thất cô nương không ít lần bị đánh, e rằng lần này lại phạm phải chuyện gì lớn…”
Tin tức đại cô nương qua đời còn chưa truyền về, chưởng quầy tự nhiên không hề hay biết.
Mắt Tống Duẫn Chấp khẽ động.
Nhớ lại ban nãy dưới lớp máu thịt nhầy nhụa, hắn thấy được những vết sẹo cũ mơ hồ, liền hiểu ra là từ đâu mà có.
Yêu nữ không phải rất tài giỏi sao? Lại cũng không thoát khỏi được gia pháp.
Nửa canh giờ sau, Phù Nhân mặc đồ tang vội vã xông vào y quán, thời điểm đó mọi người mới biết đại cô nương của Tiền gia đã mất.
Câu chuyện giống hệt như những gì A Châu đã nói với Vương Triệu trên thuyền quan.
Đại cô nương bị Thôi đại công tử cưỡng ép đưa đi, thà chết không chịu khuất phục, uống thuốc độc tự vẫn. Thôi đại công tử tâm như đã chết, trên biển hủy cả gia sản nhà họ Thôi bồi táng theo nàng.
“Cái họ Thôi kia thật không phải thứ tốt lành gì, chết rồi còn đến hại người…”
Tống Duẫn Chấp chỉ tin một nửa, đại cô nương của Tiền gia thật sự đã chết, nhưng Thôi đại công tử có phải là tuẫn vì tình hay không, còn cần phải điều tra.
Tiền Đồng bị đánh, là vì cái chết của đại cô nương sao?
Tống Duẫn Chấp có thể chắc chắn, đêm qua nàng đã ở trên chiếc thuyền đó.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhà họ Thôi trên thuyền đêm qua đã không còn người sống, người chết không thể nói chuyện, tất cả đều do Tiền gia nhà nàng bịa đặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















