Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giang Dữu lúc đầu còn ráng trụ, nhưng những ngày di chuyển mệt mỏi đã vắt kiệt tinh thần nàng. Cuối cùng, nàng ôm điện thoại, mơ màng thiếp đi.
Không ngờ, chỉ một lát sau khi nàng ngủ, nhóm chat lập tức nổ tung.
Một loạt tu sĩ giới tu chân đua nhau nhảy ra, ai nấy đều tag tên Giang Dữu, cả nhóm sôi nổi như mở hội.
【Phù Phong chân quân】: Ta thề, Gà Què nhà ngươi không phải đang đùa đấy chứ?
【Tiểu Hắc Long】: Tưởng mình nhìn nhầm tin nhắn, ai ngờ là thật?!
【Bạch Phượng Sơn Phượng Hoàng Tinh】: Cái linh căn này mà gọi là phế thì bọn ta sống làm gì nữa?
【Vung đao chém nam nhân】: Má ơi, nếu ta có loại linh căn đó thì chồng cũ tra nam của ta đã sớm bị chém ra thành bảy tám khúc rồi, hồn cũng đánh tan luôn!
【Phù Phong chân quân】: Nhóc con, ngươi đây là công khai khoe của mà!
【Lô đỉnh quật khởi】: Hu hu hu, tư chất này ở bên ta chính là cực phẩm lô đỉnh tốt nhất! May mà ngươi không sinh ở giới này…
【Bắt đầu từ dược đồng trở thành thần】: Lô đỉnh đệ đệ, ngươi đúng là đáng thương. Hôm nay ta mới luyện xong một bình Hồi Linh Đan, tặng ngươi bao lì xì an ủi nè!
【Đinh, bạn nhận được một bao lì xì chuyên chúc】
【Lô đỉnh quật khởi】: Dược đồng ca ca tốt với ta quá đi!
…
Nhóm chat náo nhiệt chưa từng có. Những người ngày thường ít thấy cũng đều hiện thân, không khí cực kỳ phấn khích. Chỉ có "chính chủ" Giang Dữu vẫn đang say giấc nồng.
Nàng vò vò mái tóc rối bù, còn chưa kịp xem kỹ thì cửa phòng đã vang lên tiếng gõ.
Giang Dữu đành cất điện thoại đi mở cửa.
“Tiểu sư muội, ta mang bữa sáng đến cho ngươi, tranh thủ ăn khi còn nóng.”
Đứng ngoài là Mạnh Dục với vẻ mặt ôn hòa. So với hôm qua, trông hắn như đã “nhận mệnh”, bắt đầu đảm đương vai trò chăm sóc tiểu sư muội.
Giang Dữu vừa mở cửa vừa định cảm ơn, thì bất ngờ phát hiện ba người còn lại cũng đang đứng phía sau.
Ba khuôn mặt: một lạnh lùng, một nghiêm nghị, một thì ngây ngốc, đều chăm chú nhìn nàng không chớp mắt.
“…”
Giang Dữu cảm thấy áp lực đè nặng.
Cả nhóm cùng bước vào phòng nàng. Mạnh Dục đầu tiên hỏi han nàng ngủ có ngon không, sau đó mới đặt khay đồ ăn xuống.
“Bữa sáng này là ta làm đó, muội xem có hợp khẩu vị không.”
Hắn vừa nói vừa mở nắp khay, một đĩa sủi cảo nóng hổi hiện ra trước mắt Giang Dữu.
“Vì ngươi chưa bắt đầu tu luyện, nên ta chỉ chuẩn bị được món phàm tục. Nếu không thích, sư huynh sẽ làm món khác.”
Hắn mỉm cười, đưa đũa cho nàng, dáng vẻ tràn đầy mong đợi.
Giang Dữu nhìn đĩa sủi cảo, rồi lại nhìn vẻ mặt ấm áp của sư huynh, lòng cảm động vô cùng.
Thì ra là nàng hiểu lầm sư huynh rồi! Sư huynh quả thực là người tốt!
“Vâng vâng!”
Nàng gật đầu liên tục, sau đó cầm đũa, gắp một miếng sủi cảo rồi nhét hết vào miệng.
Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng trong khoảnh khắc nàng vừa ăn, nàng như thấy ánh mắt của ba vị sư huynh sư tỷ bên cạnh bỗng trở nên… khó tả.
Giang Dữu không để tâm, tiếp tục nhai, nhưng chưa kịp nuốt thì đột nhiên trong miệng bùng nổ một trận… đắng cay tận tâm can.
Là cái kiểu vị đắng khốc liệt như thể ăn nhầm nhân gian khổ dược.
“Phụt ——!”
Giang Dữu không nhịn được, phun sạch ra hết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
