Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không xa bên cạnh là Ngô Diệu Tông, tay cầm cuốc, mặt đỏ gay vì thở dốc, mồ hôi nhễ nhại vẫn không ngừng xới đất.
“Sư tôn, người về rồi ạ?”
Mạnh Dục là người đầu tiên phát hiện phi kiếm của Phong Tiêu Dao đang bay về, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng rõ rệt.
Những người còn lại vừa nghe thấy liền cả kinh, vội vàng thu chiêu, ngẩng đầu nhìn lên.
Phi kiếm từ xa lao đến, chẳng mấy chốc đã dừng lại trên đỉnh Nhạc Hoa Phong.
Cả bốn người vội vã xúm lại, ánh mắt nhìn Phong Tiêu Dao đều tràn đầy sùng kính.
Lúc này, một cái đầu nhỏ ló ra từ phía sau lão đó là Giang Dữu.
Ánh mắt cả bốn lập tức chạm với ánh mắt to tròn của nàng, nhất thời… mắt to trừng mắt nhỏ.
“Sư tôn, người lại thu đệ tử nữa sao?”
Khóe môi Mạnh Dục hơi giật giật, giọng điệu mang theo vài phần ai oán khó phát hiện.
Giang Dữu liếc nhìn Mạnh Dục, thầm nghĩ: vị sư huynh này hình như không thích mình lắm thì phải?
Lại đưa mắt sang mấy vị sư huynh sư tỷ khác, Giang Dữu bắt đầu luống cuống, lén xoắn tay vào nhau.
Vị sư tỷ xinh đẹp có vẻ ngoài lạnh lùng, cao ngạo, trông có vẻ rất khó gần.
Một vị sư huynh khác mặt mày nghiêm túc, đôi lông mày chữ xuyên (川) nhíu chặt, ánh mắt soi mói dán chặt lên người nàng, trông như muốn ăn tươi nuốt sống.
Còn vị cuối cùng có vẻ dễ gần hơn, gương mặt hiền lành, còn cười với nàng một cái.
Giang Dữu thầm thở dài trong lòng: Mấy người này… không dễ sống chung chút nào!
“Đúng thế, đây là tiểu sư muội của các con, tên Giang Dữu, có linh căn nhiều hệ.”
Phong Tiêu Dao kéo Giang Dữu từ phía sau ra, đẩy lại gần bốn người họ thêm một bước.
“Đây là đại sư huynh của con, Mạnh Dục, nhị sư huynh, Lý Bách Ngôn, tam sư tỷ, Hứa Tịch Nhan, và tứ sư huynh, Ngô Diệu Tông.”
Lão lần lượt chỉ vào từng người, giới thiệu cho Giang Dữu, rồi cười cười vỗ vai Mạnh Dục:
“Có gì không hiểu thì đi hỏi đại sư huynh, nó sẽ chịu trách nhiệm về con!”
“Nay Giang Dữu giao cho các con, ta đi chuẩn bị nghi thức bái sư hai ngày tới.”
Dứt lời, Phong Tiêu Dao dứt khoát nhét Giang Dữu vào tay Mạnh Dục, rồi quay người rời đi.
Hai người, một lớn một nhỏ, chỉ biết tròn mắt nhìn nhau.
Đến khi hoàn hồn thì Phong Tiêu Dao đã khuất bóng từ lâu.
“…Haiz.”
Mạnh Dục bất đắc dĩ thở dài.
Sư tôn lần nào cũng chuồn đi rất nhanh, luôn để lại cục diện rối rắm cho đệ tử gánh vác.
Giang Dữu ngượng ngùng đi giữa mấy người họ, thỉnh thoảng lại đưa tay gãi cổ, gãi tóc. Mỗi lần thấy lúng túng, nàng liền có những động tác nhỏ như vậy, không có cách nào để dừng lại được.
Đoạn đường không dài, nhưng lại có cảm giác như đi mãi không tới. Cuối cùng, trước mắt họ cũng hiện ra nơi ở, một dãy nhà gỗ năm tầng, hoàn toàn bằng gỗ nguyên khối, thoạt nhìn mộc mạc đơn sơ, rất khác với các đình đài lầu các tráng lệ của Giang gia.
“Muội là người đến sau cùng, vậy ở tầng năm nhé.”
Mạnh Dục đẩy cửa lớn, dẫn Giang Dữu lên cầu thang.
Bên ngoài nhìn không mấy đặc sắc, nhưng bên trong lại là một thế giới khác. Ánh sáng của trận pháp bao phủ khắp nơi, các phù văn rậm rạp phức tạp dù nàng không hiểu gì, cũng có thể cảm thấy vô cùng cao thâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
