Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giang Dữu vốn là một cô gái theo chủ nghĩa “Phật hệ”, ham ăn, thích sống lười biếng, cả ngày chỉ xem phim, đọc truyện, chán ghét đời sống tẻ nhạt.
Nàng chẳng có lý tưởng gì lớn lao.
Giờ xuyên đến cái gọi là Tu Chân Giới này, nàng cũng chẳng có dã tâm gì. Dù sao nguyên chủ cũng là một “phế tài” không có thiên phú.
Chờ rời khỏi Tư Quá Nhai, nàng sẽ tìm cách thoát ly Giang gia.
Cái danh “tiểu thư Giang gia” gì đó, ai thích thì cứ giữ!
Chỉ là, chuyện giữa nguyên chủ và Giang Uyển Ninh có chút rắc rối. Nàng chiếm thân thể người ta, không báo thù thì không yên lòng.
Nhưng muốn trả thù thì sao? Người ta là tu sĩ đó!
Nàng chỉ là một phàm nhân yếu ớt, đòi trả thù chẳng khác nào tự tìm đường chết.
“Ợ——”
Nàng ợ một cái, lại ngã xuống nằm dài.
Thôi, đi được bước nào hay bước đó, giữ mạng trước đã!
Cùng lúc đó
“Đại ca, ba tháng đã trôi qua rồi, không biết muội muội A Dữu giờ sao rồi...”
“Cũng là do muội không tốt, rõ ràng món đồ đó là của muội, A Dữu lấy thì cứ để nàng lấy mà…”
Giang Uyển Ninh hơi ngẩng đầu, giọt nước mắt lăn nơi khóe mắt, ánh mắt bi thương như sắp khóc, khiến người nhìn xót xa.
Giang Sân Kiệt vừa nghe đã thấy đau lòng, giơ tay xoa nhẹ mái tóc nàng, trách nhẹ:
“Đừng nói vậy! Đồ của muội thì là của muội, liên quan gì đến con Giang Dữu kia?”
Còn cái Giang Dữu kia? Chẳng qua là kẻ nửa đường xuất hiện, lại còn là phàm nhân nghèo hèn, còn hay ăn trộm, không biết điều.
Nghĩ đến lát nữa phải đưa nàng ta về nhà, Giang Sân Kiệt đã thấy bực bội.
Không hiểu cha mẹ nghĩ gì mà vẫn muốn đón nàng ta về?
Theo hắn, cứ để nàng ta chết đói ở nơi khỉ ho cò gáy này là xong, đỡ khiến Uyển Ninh buồn lòng.
“Đại ca, huynh đừng nói vậy, A Dữu mới là muội ruột của huynh, muội...”
Giọng Giang Uyển Ninh nghẹn lại, từng lời như chan chứa nước mắt.
Thấy vậy, Giang Sân Kiệt càng thêm đau lòng.
Cuối cùng, hai người đến nơi, bên ngoài Tư Quá Nhai.
Đây là vùng đất cực kỳ hoang vu, để tránh kẻ bị phạt trốn ra ngoài.
Có mấy đệ tử Giang gia đang canh giữ, người có tu vi cao nhất là Giang Hoài, luyện khí tầng bốn.
Giang Hoài là một chàng trai tuấn tú, môi hồng răng trắng, tính tình cởi mở, rất được các cô gái yêu thích.
Nhưng hắn có một bí mật đó là đã yêu thầm Giang Uyển Ninh từ rất lâu.
Lần này hắn chủ động xin đến Tư Quá Nhai, chỉ để trừ khử mối họa cho nữ thần của mình.
“Tham kiến đại thiếu gia, tứ tiểu thư!”
Giang Hoài lén nhìn Giang Uyển Ninh, mặt khẽ đỏ lên.
“Ừ. Giang Hoài, người kia sao rồi?”
Giang Sân Kiệt đến tên Giang Dữu cũng chẳng muốn gọi.
Có đứa em phế vật như vậy, hắn thấy mất mặt.
“Hồi đại công tử, không có gì bất thường.”
Giang Hoài mỉm cười trả lời.
Thật ra, không bất thường là bởi hắn nghĩ... xác cũng đã thối rữa rồi.
Trong lòng hắn dâng lên một tia đắc ý. Dù Uyển Ninh từng căn dặn phải đối xử tử tế với người kia, nhưng hắn thừa biết nàng đau lòng.
Thế nên hắn “giúp nàng” giải quyết nỗi lo hậu họa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
